Ánh đôi mắt nào ru hồn anh nhẹ lơi, cơn gió nào theo mây bay về ttránh Đồi xanh nơi phía trên, mỗi anh và anh... Và khung trời bên trên song mày em, không thể xanh ngắt phần đa ngày trngơi nghỉ gió Nhắm đôi mắt ngả vào lòng thị thành ai nghe tiếng xe nlỗi nhịp thsinh sống phố Bao năm qua trải qua bao chỗ đôi bàn chân mệt mỏi do con đường đời rẽ lối Này , cô bé ơi! Chuyện song mình đã khi nào em từng nói đến Nơi anh quay về, tỉnh thành ai oán lại nhắc cthị xã xưa sao còn băn khoăn Trái khu đất bao gồm con quay thêm từng nào vòng em cùng với anh vẫn chính là nút ít thắt Chắc gặp gỡ lại đang là ngày bi lụy tay bắt mặt không tự tin giữa đời thường trôi Vậy nhưng mà vẫn bao thọ từ thời điểm ngày em không hề thông thường con đường tôi Và anh ước có thể vượt thời ko, đôi chân lãng du về một chiều thay đỏ Bình yên ổn vị mình ngồi cạnh nhau mùi hương cà phê thơm khu vực góc quán nhỏ tuổi Rồi ngày tháng chôn vùi tuổi xanh, rước theo cả tình thân đầu đời Con tyên ngày kia mới chỉ 20 nhưng đang ôm đơn độc bằng cả bầu trời Đâu 1 thời lứa đôi yêu thương nhau còn cthị trấn bữa sau khiến cho gió cuốn nắn Duyên bản thân rồi vẫn cất cánh cho tới đâu hãy cứ đọng để tự nhiên theo cách nó ao ước Chỉ nên thấy niềm vui vô tư, em ôm anh môi hồng mấp thứ Nhắm đôi mắt kiếm tìm vài phút bình an, thuộc anh đi về giữa đèn đường lập loè Chỉ đề xuất vậy thôi, được không? Điệp khúc ( An ): Ánh đôi mắt làm sao ru hồn anh nhẹ lơi, cơn gió như thế nào theo mây bay về ttách Hương dã quỳ em đặt mặt đồi xanh mới đấy, giờ chỉ bé từng anh và anh chỗ này Góc hiên bên có còn ngóng ko em cả núi rừng, cả một ttách Cao Nguyên Phố núi kể tên em rồi! Anh mong mỏi đứng bên trên đầu ngọn gàng thác để giang tay ngắm mây trôi qua rừng Anh mong đi tới gần như miền cát trắng xóa nhằm cảm nhận biển cả vừa chạm qua chân Gác lại một ngày, xa thị thành, vứt rã rời thân cả trời xanh Nhưng sao chẳng thể quên được Khi em nói đừng bi thiết để vấn đáp anh Rồi trung ương hồn bay không còn thuộc ttránh cuối khu đất, con đường làm sao mới trsinh hoạt về được ngày xưa Cô đơn tìm về Khi nổi nhớ kìm nén, em đã đi tuyến phố này không Lúc buộc bản thân giày vò vào bao thì giờ, lời như thế nào khô bên trên môi Mình đã qua rồi mọi ngày mơ mộng yêu cầu đêm dài quá đề nghị ko tối ơi Chỉ mong muốn đêm trôi lặng bình 1 tương khắc cùng trong cơn mơ vẫn là nhân loại không giống Mà nghỉ ngơi kia anh ko là thằng khờ, ngóng hạnh phúc tới hát bên tai Và không cần thiết phải cụ quên ai hằng giờ đồng hồ, lúc nắng hoàng hôn trong xế chiều Biển mây đá quý ko tả hết nỗi bi quan bởi vì anh đã yêu thương em hơn thế nữa những Mong kiếp sau mình làm cánh chim thôi thoải mái cất cánh qua đại nlẩn thẩn kinh điển Ngắm cuộc đời này ở giữa không trun, biết đâu vẫn thận trọng hơn anh từng suy nghĩ Phố núi lại đề cập thương hiệu em rồi, chút ít mang niệm cho chuyện tình ngày hôm qua Anh lãng du tra cứu một ngày đẹp nhất nắng phân tử như là vai trung phong hồn lại đơm hoa