Trong cuốn “Từ điển Bách khoa Quân sự Việt Nam” (Nhà xuất phiên bản Quân nhóm nhân dân (QĐND) xuất phiên bản năm 1996, tr.913) viết: “Vì nhân dân quên mình”, hành khúc của Doãn Quang Khải, học viên khóa 6 Trường Lục quân toàn quốc, sáng tác mon 5-1951, thể hiện bắt đầu “từ bỏ nhân dân cơ mà ra”, mục đích “vày dân chúng mà lại chiến đấu” của QĐND đất nước hình chữ S.

Bạn đang xem: Vì nhân dân quên mình


Ca ngợi quan hệ nam nữ lắp bó giữa quân đội cùng với dân chúng, sự tin cậy của quần chúng. # cùng với quân nhóm. Được phần thưởng của Hội Văn nghệ cả nước (1952-1953). trong số những bài bác hát truyền thống lâu đời của QĐND toàn quốc, được thực hiện làm cho nhạc hiệu của Chương trình vạc tkhô cứng QĐND và Cmùi hương trình truyền hình QĐND”.

Đọc lại mấy mẫu nđính điều đó, trong tôi đã thấy trào dâng nỗi nhớ 1 thời trai trẻ; với tôi nlỗi rộn vang lên khúc hát mà tín đồ bộ đội nào cũng thuộc: Vì quần chúng. # quên mình, vì chưng quần chúng hy sinh, anh em ơi vì quần chúng. # quên mình/ Đoàn Vệ quốc bọn họ ở dân chúng nhưng ra, được dân thích được dân tin muôn phần/ Thề do dân suốt đời, thề trổ tài không xong xuôi, vị tổ quốc vồn vã mà hy sinh...

*
*
*
*
Nhạc sĩ Doãn Quang Khải. Hình ảnh bốn liệu

Ai đã một lượt tsay mê gia quân đội số đông nằm trong “Vì dân chúng quên mình” vì chưng nó là bài hát gần như chấp thuận của bộ team vào buổi lễ tuim thệ, trong các cuộc sinch hoạt, liên hoan, là một trong những vào 15 bài bác hát được Tổng cục Chính trị hiện tượng vào QĐND cả nước.

Tôi nhớ mãi một lượt, vào lúc năm 1993, tôi cùng mấy bằng hữu cựu chiến binh thuộc đơn vị một thời về thăm anh Nguyễn Duy Tịnh, nguyên là Trưởng ban Tuyên huấn sư đoàn chúng tôi nghỉ ngơi xóm Ngọc Mỹ, thị xã Quốc Oai, thức giấc Hà Tây (ni thuộc TPhường Hà Nội). Anh cho thấy xã Ngọc Mỹ của anh ý là quê hương của khá nhiều nhân trang bị kỹ năng, trong những số ấy tất cả 3 nhạc sĩ nổi tiếng là Doãn Quang Khải, Nguyễn Mạnh Thường và Đỗ Dũng. Biết vậy, sau thời điểm sẽ vãn câu chuyện hàn huyên, tôi ý kiến đề xuất anh Tịnh tranh mãnh thủ gửi công ty chúng tôi sang làng mạc Phụ Mỹ gặp gỡ tác giả bài xích hát “Vì dân chúng quên mình”.

Bấy giờ đồng hồ, Doãn Quang Khải là một trong cụ già tuổi vẫn “kim cổ hy”-70 tuổi. Ông đã “vui trúc điền viên”, gắn bó thuộc nhỏ con cháu, sinh sống giữa bà nhỏ lối làng mạc. Làng ông-một thôn cổ ở lân cận núi Sài Sơn, chùa Thầy-danh win, di tích lịch sử lịch sử hào hùng khét tiếng bí quyết Thủ đô thủ đô chừng 30km về phía tây. Nhạc sĩ, CCB Doãn Quang Khải vẫn chuẩn bị cho một chuyến du ngoạn về Thủ đô dự Đại hội Hội Cựu binh lực cả nước. Ông cực kỳ bận phải Shop chúng tôi không hỏi cthị trấn được không ít. Thấy trên bàn ông bày nhan nhản hồ hết cuốn nắn sách chữ Hán, dày-mỏng tanh khác biệt, tôi tò mò và hiếu kỳ hỏi thì được ông trả lời: Đó là hầu hết cuốn nắn gia phả, ngọc phả chữ Hán mà ông đang dịch góp bà bé. Ông nói vui rằng, âu đó cũng là 1 trong những cách “vì nhân dân”. Công vấn đề ấy vừa làm cho khuây khỏa cảnh già, vừa bao gồm thêm chút thù lao. Ông về hưu làm việc vùng quê công ty được quãng rộng mười năm, sức khỏe không hề được xuất sắc lắm, mà lại câu chuyện của ông vẫn choàng lên một lòng tin bè cánh, một tâm huyết và tình cảm với quân team, với quốc gia. Ông vẫn như anh Vệ quốc quân năm làm sao, vẫn là anh Sở team Cụ Hồ trong mắt công ty chúng tôi. Năm ấy ông là Chủ tịch Hội Cựu chiến binh làng Ngọc Mỹ. Sau đó, tôi đã nhận được được tlỗi ông gửi trường đoản cú quê hương “các cái gậy Trường Sơn”. Đọc thỏng ông nhưng mà vào tôi cđọng vang lên, vang lên điệp khúc “Vì quần chúng quên mình”, điệp khúc ấy đã gửi tôi về hầu như tháng năm trai tthấp, hồ hết tháng năm của cuộc sống lính không xa...

Lời hát “Vì nhân dân quên mình” kèm theo với hình hình họa lá cờ Quyết chiến, quyết chiến hạ, kèm theo với ngôi sao sáng, bông lúa, khẩu súng-biểu tượng của Quân đội quần chúng nước ta nhân vật. Ấy là lời ca, nhạc điệu tha thiết với trầm hùng, đơn giản và giản dị và trong sáng, gần gũi và thiêng liêng, sâu lắng nhưng rộng phủ. Ấy là bài bác ca của lòng từ bỏ hào, tin cẩn với đầy sức vẫy call. Lời hát ấy, giai điệu ấy đang đi tới lịch sử cứng cáp, kungfu của các LLVT, bước vào lịch sử dân tộc trận đánh trỡ bí quyết mạng gian khổ, lâu hơn cùng khôn cùng đỗi hào hùng của dân tộc bản địa ta.

Nhạc sĩ Doãn Quang Khải nhắc về cuộc sống binch nghiệp của ông cùng đồng đội thì nhiều vô kể, nhưng lại nói về cthị xã chế tạo thì ít. Ông kể:

“Tôi tsi gia loạn lạc phòng thực dân Pháp trải qua các chiến trường: Hà Sơn Bình, Hà Nam Ninch, Việt Bắc, Bình Trị Thiên; còn vào kháng chiến kháng Mỹ, cứu giúp nước là mặt trận Tây Nguyên ổn, Bình Trị Thiên. Năm 1950, tôi được cử tới trường lớp bổ túc đại team (sau trường này được mang tên Trường Lục quân Trần Quốc Tuấn). Một hôm, lướt web đọc báo QĐND, tôi nảy ra một ý tưởng phát minh với thấy siêu độc đáo. Trên tờ báo, khu vực góc bên cần măng-sét bao gồm slogan “Vì dân chúng phục vụ”! Tôi thấy câu khẩu hiệu thật tuyệt vời, thiệt giỏi, demo gọi lên vẫn nlỗi câu hát... Tôi cứ đọng nhẩm, thử đổi khác vài ba chữ theo nhạc điệu. Và rồi hai chữ “quên mình” được nảy ra. Hay thừa, đúng quá: “Vì quần chúng. # quên mình, vày quần chúng hy sinh”...

Đến năm 1952, bài hát được đem đến Cục Quân huấn, rồi được gửi tham dự cuộc thi sáng tác văn học tập thẩm mỹ toàn nước. Tại cuộc thi này, phần âm nhạc tất cả 3 bài bác hát giành giải cao (không có giải nhất) là những bài: “Thời cơ đến” của Tiểu đội trưởng Phạm Lợi (Đại đoàn Quân Tiên Phong-Sư đoàn 308) với bài bác “Vì quần chúng quên mình” của tớ dấn giải nhì; bài bác “Bộ team về làng” của Lê Yên nhận giải ba. Tôi khôn cùng hàm ân các nhạc sĩ Minch Phong, Huy Du, Nguyễn Xuân Khoát vẫn ân cần góp ý thay thế sửa chữa cùng tạo điều kiện tiện lợi để “Vì quần chúng. # quên mình” hoàn thiện, đến nkhô cứng cùng với bộ đội với dân chúng. Đó là phần ttận hưởng lớn nhất của đời tôi, một đồng chí từ bỏ quần chúng mà lại ra, bởi vì quần chúng. # nhưng mà chiến đấu. Tôi thấy bản thân như ý, có được một thành phầm tinh thần, một “gia tài cuộc đời”...

Xem thêm: Cách Mix Đồ Cho Cô Nàng Chân To, Bắp Chân To Mặc Quần Gì

Thề noi gương Bác Hồ

Vì nhân dân gian lao

Trong bao năm Người tranh đấu không ngừng

Người chỉ biết bao gồm dân, ngày ngày lo sao cho

Toàn dân nóng, toàn dân no, được học tập hành

Người chỉ vui Lúc nào

Toàn dân hết nhức thương

Người tranh tài đem tương lai về mang lại dân

Đoàn Vệ quốc chúng ta là nhỏ yêu của Người

Thề noi gương suốt thời gian sống vì quần chúng. #.

Câu hát ấy, câu hát của Sở nhóm Cụ Hồ đang vang lên trên mọi đều miền của đất nước, vào tất cả hồ hết đoạn đường to lên, cứng cáp của quân nhóm, của các cầm cố hệ đồng chí. Mấy mươi năm đã qua đi, mức độ sống của bài xích ca vẫn tươi nguyên, kỳ diệu. Người tạo sự bài hát thì đã đi xa (nhạc sĩ Doãn Quang Khải mất năm 2007, thọ 82 tuổi), mà lại bài xích hát thì vẫn mãi tthấp, vẫn đầy sức vẫy gọi những chiến sỹ ta “do dân chúng quên bản thân, do quần chúng. # hy sinh”...