Mỗi năm, cđọng tới mon 11, bao cầm cố hệ học tập trò lại sở hữu thời điểm gửi đều món vàng, lời chúc, câu thơ nhằm tri ân thầy thầy giáo. Đó là mọi nghĩa cử cao đẹp mô tả đạo lý “Ăn quả ghi nhớ kẻ tLong cây/ Uống nước nhớ nguồn” đã trở thành truyền thống cuội nguồn giỏi đẹp nhất lâu lăm của dân tộc VN ta.

Nhân cơ hội kỉ niệm Ngày Nhà giáo VN 20/11, DDtoàn nước xin chia sẻ cùng độc giả một trong những bài xích thơ ý nghĩa về thầy giáo viên. Mong rằng, sẽ là món đá quý các bạn sẽ gửi mang lại “người điều khiển đò” của mình trong mùa đặc trưng này.

Bạn đang xem: Một số bài thơ hay về thầy cô

Về thăm thầy tôi

Tôi trở về viếng thăm mái trường xưaThời gian vọng lại đong chuyển giờ đồng hồ thầyHàng cây mặt đường cũ còn đâyThầy tôi tóc điểm hoa mây nửa đời

Nhớ sao lớp học tập chỗ ngồiChia song phấn trắng đâu rồi ngày xưaÀ ơi câu hát chiều mưaÀ ơi bài giảng khuya sớm say nồng

Cả đời gửi sáo thanh lịch sôngThầy tôi chẳng quản ngại nhọc công mau chóng chiều"Lời thầy chan đựng tin yêuLòng bé nhớ mãi muôn điều thầy ơi!"

(Trần Giang)

Người lái đò

Một đời fan – một chiếc sông...Mấy ai làm kẻ đứng trông bờ bến,Muốn qua sông bắt buộc lụy đò”Đường đời muôn bước cậy nhờ fan đưa...Tháng năm dầu dãi nắng mưa,Con đò trí thức thầy gửi bao bạn.Qua sông gửi lại nụ cườiTình yêu xin tặng kèm tín đồ thầy kính thương.Con đò mộc – làn tóc sươngMãi theo ta khắp muôn pmùi hương vạn ngày,Khúc sông ấy vẫn còn đó đâyThầy đưa tiếp các đò đầy qua sông...

(Thảo Nguyên)

*

Khoảnh xung khắc ý nghĩa của cô giáo Nguyễn Thị Phương Tuyền bên các học trò của bản thân ngày 20/11 trên trường Tiểu học Tân Phong B - TPhường. Biên Hòa

Nghe thầy đọc thơ

Em nghe thầy đọc bao ngàyTiếng thơ đỏ nắng nóng xanh cây quê nhàMái chèo nghe vọng sông xaÊm êm nlỗi tiếng của bà năm xưaNghe trăng thusống động tàu dừaRào rào nghe đưa cơn mưa thân trờiThêm yêu thương giờ hát người mẹ cườiYêu thơ em thấy khu đất ttách đẹp mắt ra...

(Trần Đăng Khoa)

Lời ru của thầy

Mỗi nghề gồm một lời ruDsống giỏi thầy cũng lựa chọn ru khúc nàyLời ru của gió màu sắc mâyCon sông của bà mẹ con đường cày của chaBắt đầu dòng tuổi lên baThầy ru điệp khúc quê bên cho emYêu rồi cũng ghi nhớ yêu thương thêmTình yêu chẳng gồm bậc thềm cuối đâu!Thầy ko ru đầy đủ nghìn câuBiết bé chữ cũng che khuất cuộc đờiTuổi thơ em gồm một thờiƯớc mơ thì rộng lớn như trời, nđần độn nămNlỗi ru ánh lửa vào hồnCái hoa vào lá, dòng mầm trong câyThầy ru hết cả mê sayMong đến trọn ước mong đầy của em.Mẹ ru em ngủ tròn đêmThầy ru khi khía cạnh ttránh lên từng ngàyTrong em hạt chữ xếp dàyĐừng quên chị em vẫn lo nhỏ xíu hạt cơmTừ vào vòm mát ngôi trườngXin lời ru được chỉ đường em đi(Con mặt đường thầy tưởng song khiTuổi thơ lăn một vòng bi cho tới rồi!)Hẳn là thầy cũng già thôiHóa thân vào mỗi cuộc sống những emThì mặc dù phấn Trắng bảng đenHành trang ấy đầy đủ thầy lấy theo mình

(Đoàn Vi Thượng)

Tặng Kèm cô

tặng cô bao đóa hoa hồngTặng cô với cả hương nồng dung nhan xuânTháng ngày dạy bảo ân cầnCho bao nạm hệ đóng góp phần dựng xâyTiếng cô tưởng niệm new đâyXây bao hạnh phúc tràn đầy yêu thương

(Kngày tiết danh)

Ru lại ơn thầy

Công phụ thân, nghĩa mẹ, ơn thầyLời ru bay bổng trường đoản cú ngày ấu thơThầy cầm tay viết i tờDạy con đạo lý sống và làm việc cho ra ngườiMột đời cần cù thầy ơiĐưa bao nuốm hệ tới bờ tương lai"Nửa chữ cũng vẫn luôn là thầy"Lời ông phụ vương dạy tất cả không nên bao giờDẫu đời không đẹp nlỗi mơTình thầy cô với học trò bền lâuTóc nhỏ giờ đã bạc màuLại ru cháu cũng từ câu ơn thầy.

(Khuyết danh)

Ơn thầy

Công phụ thân nghĩa chị em ơn thầyKhông gì sánh nổi đong đầy tình thươngMẹ phụ thân dãi nắng và nóng dầm sươngNhường cơm bổ áo dọn mặt đường bé đi

Thầy cô rèn giũa bỏ ra liMong sao trò giỏi mọi khi trả bàiMiệt mài nhắm đến tương laiSay sưa gieo phân tử nối dài ước mơ

Thương mang lại tầm tuổi trẻ thơVẫn còn nhiều nhỏ nhắn đơn thân không tính đườngMỗi ngày ko được mang lại trườngMưu sinch chào bán số tội nghiệp vô cùng

Những gì thầy dạy dỗ cô mongGiờ em hiểu rõ sâu xa qua mẫu thời gianƠn thầy cô mãi chết giấc ngànKhắc khắc cốt ghi xương dạ lan lan muôn đời!

(Hồng soi)

Cô ơi

Rời mái trường thân yêuBao năm rồi cô nhỉ?Trong em luôn đọng lạiLời dạy dỗ của côNgày ấy vào mùa thuCách chân em rộn rã...Cô không lời tự giãXa ngôi trường tự lúc nàoEm tưởng chừng chiêm baoCô về đâu, chẳng biết?Vẫn vang lời tha thiếtTừ giọng cô dịu hiềnThời gian bước triền miênCô không lần tảo lạiChúng em ghi nhớ cô mãiMong thấy cô trsống vềLúc xưa cô vỗ về...Nay bọn chúng em khôn lớnNgày tách trường gần đếnBao giờ chạm chán lại cô?!

(Thảo Thảo)

Công ơn thầy cô

Kinh mài, chữ giũa, mực nghiênDạy trò nhỏ chữ đẹp mắt duyên ổn học đườngHàng ngày cắp sách mang lại trườngƯơm mầm học thức làm gương bao ngườiLúc thầy bắt đầu tuổi cha mươiHay thương góp trẻ, giỏi mỉm cười vị thaKhông màn nhung gnóng lụa làChỉ chăm con chữ để đà dạy rănMong trò học tập xuất sắc siêng năngKkhá nguồn trí tuệ, kỹ năng mang lại đờiGiáo viên nét trẻ đẹp rạng ngờiBiết bao vậy hệ muôn đời tôn vinhƠn cô nghĩa thắm đậm tìnhTỏa vầng giáo hạnh cho mình ước mơNhân ngày Nhà giáo có tác dụng thơChúc mang lại không còn thảy thầy cô yêu nghề!

(Trương Văn uống Thi)

Thầy

Cơn gió vô tình thổi bạo phổi sáng nayCon thốt nhiên thấy tóc thầy bạc trắngCứ tự nhủ rằng sẽ là những vết bụi phấnMà sao lòng nghẹn ngào mãi không nguôiBao năm rồi? Đã bao năm rồi hở? Thầy ơi ...Lớp học trò ra đi, còn thầy sinh sống lạiMái chèo chính là phần lớn viên phấn trắngVà thầy là người gửi đò yêu cầu mẫnCho chúng con lý thuyết tương laiThời gian ơi xin dừng lại chớ trôiCho bọn chúng nhỏ bó tay cúi đầu lần nữađiện thoại tư vấn giờ thầy cùng với toàn bộ tin yêu ...

(Ngân Hoàng)

Chúc mừng thầy cô

“Muốn nắn sang trọng thì bắc cầu KiềuMuốn nắn bé tuyệt chữ thì yêu mang thầy.”Lời ca văng vẳng đâu đâyNồng thơm hương sữa dưng đầy khát khaoDù đến xa mãi phương thơm nàoÂn tình thầy dạy dỗ làm sao quên lời.Dù mang lại đi bốn phương trờiNghĩa nhân một thuở trọn đời luôn nhớ.

(Kmáu danh)

Nhớ mãi lời cô

Xa mái trường thân yêuĐã bao lâu rồi nhỉNhững lời cô thủ thỉEm lưu giữ mang đến bây giờ

Ngày ấy tuổi mộng mơHay thẫn thờ thổn định thứcTrái tlặng non rạo rựcMùa phượng thắm sân ngôi trường.

Xem thêm: Tóm Tắt Truyện Ông Già Và Biển Cả Năm 2021, Ông Già Và Biển Cả

Những bài bác giảng thân thươngThấm vương đầy vết mờ do bụi phấnCô nhỏng vầng trăng sángDẫn lối con đường em đi

Nghe tiếng gió âm thầm thìMà lòng xao xuyến mãiSuốt đường đời bươn chảiLuôn tương khắc lưu giữ ơn nghĩa....!

(Phan Thị TuyếtVân)

Ơn cô, nghĩa thầy

"Muốn thanh lịch bắt buộc bắc cầu kiềuMuốn con tuyệt chữ phải yêu đem thầy"Công thầy sánh tựa chân mâyChữ cô tạc dáng vẻ mang lại "cây" phải người

O, a điểm chín điểm mườiLong lanh góc nhìn em cười cô vuiVầng dương vùng phía đằng trước chớ lùiCó công mài sắt ngọt bùi mai sau

Thầy cô chẳng cai quản công đầuĐưa đò học thức sông sâu ngại gìMỗi năm lại một chuyến điChắp thêm song cánh thiên di tung trời

Hai mươi, mười một rạng ngờiHiến cmùi hương nhà giáo nhớ ơn cô thầyMái ngôi trường yêu dấu còn đâyBảng Black phấn white thơ ntạo năm nào

Bao nhiêu đáng nhớ ngọt ngàoMột thời thơ ngây ngô lấn sân vào trong mơHôm nay ngồi viết vần thơGhi sâu "nửa" chữ ơn cô nghĩa thầy...