Ngô quang trưởng vì sao tôi bỏ quân đoàn

      91

Tôi tìm hiểu tướng Ngô Quang Trưởng đầu tiên qua bút ký Dấu Binh Lửa của Phan Nhật Nam. Một tướng mạo Trưởng sợ hãi yên cứng trong đồn Mang Cá Khi Việt cùng chỉ chiếm Huế năm Mậu Thân. Việt cộng vào đầy Huế nhưng lại tướng Trưởng và cỗ chỉ huy sư đoàn 1 bộ binch cương quyết kháng trả, lập phía trên đầu cầu mang đến quân đoàn Dù của Đại tá Lê Quang Lưỡng vào giải vây Huế. Cũng bao gồm tướng tá Trưởng đang cầm lại Huế năm 1972 và tái chiếm Thừa Thiên. Một Patton của miền Nam. Nhưng không giống Patton, tướng tá Trưởng không thông tục nhưng mà điềm đạm, cũng không giống Patton, tướng Trưởng không đánh bộ đội nhưng lập hội cứu vớt trợ gia binch với lắp bó với binh sĩ, ông giữ lại trong tâm dân miền Nam hình hình ảnh của một vị tướng mạo tài với liêm khiết.Quý khách hàng đang xem: Ngô quang quẻ trưởng vị sao tôi bỏ quân đoàn

Trung Tướng Ngô Quang Trưởng

10 tháng 3-1975 Ban Mê Thuột thất thủ. Kể từ bây giờ là một trong chuỗi vỡ dây chuyền sản xuất. Tin chiến sự dội về Sàigòn tiếp tục hầu hết đô thị quăng quật ngỏ. Việt cộng càng ngày càng áp sát xuống vùng dưới Nam. Bố người mẹ tôi băn khoăn lo lắng cùng cực. Những dở cơm chiều cố kỉnh bởi chình họa gia đình túm tụm trước vô tuyến theo dõi và quan sát tin tức, nhiều lúc msinh sống radio đồng thời. Toàn binh đoàn 2 với sư đoàn 23 bộ binc và 5 liên đoàn Biệt Động Quân tan vỡ trên cao nguyên trung bộ. Quân đoàn 1 của tướng mạo Trưởng rơi vào tình trạng bị phân tách cắt với Sàigòn. Hàng ngày truyền họa phát hình dân chạy loạn gồng gánh đổ xô giành giật lên hầu hết chuyến tàu sau cùng. Tôi còn ghi nhớ nhật báo Sóng Thần chạy tít lớn: “Tướng Trưởng nuốm thủ kế bên Trung.” Ngô Quang Trưởng, tên ông nlỗi lá bùa hộ mệnh.

Bạn đang xem: Ngô quang trưởng vì sao tôi bỏ quân đoàn

Chiều 18 mon 3, lần trước tiên tôi nghe tiếng nói của ông. Cuộn băng thu thanh phát bên trên đài phát thanh hao Huế rồi phân phát về Sàigòn thời điểm 6 giờ đồng hồ chiều. Giọng ông nặng tuy thế có thể chắn: ông tuyên ba tử thủ Huế, nếu như phải bị tiêu diệt tại Huế. Tiếng nói của ông đem mang đến bố mẹ tôi niềm hy vọng. hộ gia đình tôi thiên di tự Bắc, ko hoàn thành tin vào quân lực.

Một tuần sau, 25 tháng 3-1975, u già thổi nấu canh mùng tơi với cá chim Trắng cừu tiến thưởng là món tôi hâm mộ. Tin vứt Huế đột ngột vang lên trên radio. Bố người mẹ tôi buông đũa chết sững. Tô canh trsống buộc phải nguội ngắt. 4 hôm sau, cho phiên Đà Nẵng. Rồi Tam Kỳ, rồi Tỉnh Quảng Ngãi, rồi Sa Huỳnh…

Nhiều thập niên sau đọc Vì Sao Tôi Bỏ Quân Đoàn 1, tôi bắt đầu phát âm tướng mạo Trưởng đang bất lực ra sao lúc bắt buộc thực hiện lệnh của Phủ Tổng thống. Trong rạm tâm ông hẳn vẫn bắt buộc khó tính tột cùng. Vì sao Trung tướng mạo Nguyễn Vnạp năng lượng Thiệu cùng Đại tướng tá Cao Văn Viên không hiểu lui binh trở ngại rộng tấn công? Vì sao cả hai quên hầu như thất trận cay nghiệt của quân nhóm Pháp: Liên đoàn Sơn cước Bắc Phi và chiến đoàn Charton tung hàng trên tuyến đường biên cương tháng 9-1950. Liên đoàn 100 Lưu động bị phục kích tan nát trên quốc lộ 19 ngay khi tránh An-Khê mon 6-1954. Trận tiến công ra mắt ngay bên trên đèo Mang-Yang làm việc cây số 15, ko xa chiến trường Khánh Dương vừa xảy ra cuộc đấu tàn khốc xuyên suốt tuần lễ giữa Lữ đoàn 3 Nhảy mặc dù với Sư đoàn 10 của Mặt trận Giải phóng miền Nam. Vừa xảy ra? Vì chỉ mới là hôm qua. Vẫn còn là một ngày 29 tháng 3-1975 Khi tướng tá Trưởng cần tách TP Đà Nẵng vào hỗn loạn và vẫn tồn tại là ngày 30 mon 3 khi Lữ đoàn 3 Nhảy mặc dù phải lui về Dục Mỹ cùng với thiệt sợ hãi 3/4 quân số. Phòng tuyến phía bắc Nha Trang tan vỡ.

Xem thêm: Lời Bài Có Chắc Đây Là Yêu Là Đây Sơn Tùng M, Lời Bài Hát Có Chắc Yêu Là Đây


*

Trung Tướng Ngô Quang Trưởng thân các cầm cố vấn Mỹ

Vì sao nỗ lực Tổng thống Thiệu chỉ thị triệt thoái? Vì sao Đại tướng Cao Văn Viên không từ bỏ chức? Vì sao tướng mạo Viên không nghiên cứu và phân tích đạo giáo chiến tranh xuất xắc chiến lược của Việt Minh vào cuộc chiến tranh Việt-Pháp, vì chưng vẫn và một quân địch, cùng hàng tướng lĩnh Việt Minc đang núm quân tiến công miền Nam mà lại tướng tá Viên lại ghi danh Vnạp năng lượng khoa Sàigòn? Chức Tổng tmê mệt mưu trưởng cảm thấy không được có tác dụng ông bận rộn? Và vày sao ông quyên tâm văn uống chương thơm trong lúc chiến tranh đang kề cận thủ đô? Tôi không giận tướng Trưởng vì chưng trong tim tôi duy trì sự tôn nghiêm đối với ông, nhưng tôi bực bản thân Đại tướng mạo Cao Văn Viên đã không làm đúng phận sự là đề nghị đưa ra hầu hết kế hoạch không giống một thấy lúc quyết định của Phủ Tổng thống là sai trái. Hoặc từ bỏ chức. Chậm rãi, tôi chú ý cho bỏ ra tiết: Cả hai Trung úy Nguyễn Vnạp năng lượng Thiệu với Trung úy Cao Văn Viên, đồng khóa sĩ quan tiền Nam Định, mọi thuộc theo học khóa tyêu thích mưu cao cấp vày Trung tá Paul Vanuxem huấn luyện. Vanuxem đó là liên trưởng đoàn Liên đoàn 3 Lưu rượu cồn bị vây tại Vĩnh Yên Tết Tân Mão 1951. Tuy là 1 trong những chiến thắng, tuy nhiên từ bỏ sau trận Vĩnh Yên này lưu ý đến quân sự chiến lược của Vanuxem chuyển đổi. Trong các vnạp năng lượng bản viết về cuộc chiến tranh Đông Dương, Vanuxem tin yêu hoàn hảo nhất rời nhằm bị vây. Nếu đề xuất, quăng quật đất một lúc cán cân binh sỹ ko tương xứng. Navarre dường như không chọn Vanuxem lãnh đạo Điện Biên Phủ do ý niệm phương án này. Mệnh lệnh triệt thoái của Tổng thống Thiệu với Đại tướng tá Viên tất cả chịu tác động ý thức của Vanuxem?

Cá nhân tướng tá Ngô Quang Trưởng chẳng thể đổi khác quyết định của Phủ Tổng thống tuy vậy ông vẫn sở hữu trách rưới nhiệm tổ chức triển khai lui binh ko ngặt nghèo. Sau thảm bại El Alamein, Thống chế Erwin Rommel lui binc 2,000 km trên sa mạc trước áp lực nặng nề của Đệ Bát Lộ quân của Montgomery mà vẫn bảo toàn Quân đoàn Châu Phi về mang đến Tunisia nhằm phản công thắng lợi trong trận Kasserine. Sau thảm kịch Stalingrad, Thống chế Erich von Manstein lui binh từ vùng núi Caucase trập trùng về mang lại sông Don, rồi từ sông Don lui về sông Donetz, rồi từ bỏ sông Donetz lui về sông Dnieper nhưng mà vẫn duy trì được xem vừa lòng tốt nhất của 6 Lộ quân nhằm phản nghịch công hủy diệt Tập Đoàn quân Sô-viết tại Kharkov. Đứng về pmùi hương diện tiến quân, tướng tá Trưởng là 1 trong tướng tài tuy thế ông không vượt qua tầm cao hơn nữa của một tướng lĩnh đảo ngược được đà trận.

Sang Hoa Kỳ tướng mạo Trưởng giữ lại im thin thít, bởi quân phương pháp của một quân nhthân mật giữ, trong cả sau chiến bại. Cũng bởi ông mang trong mình nỗi đau đã nhằm mất Quân đoàn 1. Nỗi đau thật, là nỗi đau câm. Trần Vũ

Ngày 13 mon 3 năm 1975, được lệnh vào Sài Gòn họp. Tôi vào cho Sài Gòn nhưng với sự kinh ngạc là chỉ bao gồm bản thân tôi vào gặp mặt Tổng thống và Thủ tướng mạo (Trần Thiện nay Khiêm) nhưng thôi. Ngoài tôi ra, không người nào không giống. Thường lệ, Khi được lệnh về Thành Phố Sài Gòn họp thì đều phải có khá đầy đủ khía cạnh những vị tư lệnh quân đoàn cùng tứ lệnh các quân binh chủng không giống. Lần này, thì chỉ một mình tôi thôi. Tôi vướng mắc băn khoăn lo lắng. Nhưng khi Tổng thống Thiệu cho biết thêm ý muốn của ông ta là đề nghị rút ít bỏ Quân Ðoàn 1 tức thì lúc này thì tôi new đổ vỡ lẽ, cay đắng, và uất ức vì lệnh ra vượt bất thần xung quanh sức tưởng tượng và bên cạnh ước ao ước của tớ. Thật ra, lúc đó thực trạng tại Huế, Quảng Ngãi, cùng Ðà Nẵng tuy có tương đối nặng nề vì chưng địch tấn công liên tục, mặc dù tôi đủ sức phòng duy trì cùng đã tăng tốc Sư Ðoàn Dù cùng với Tdiệt Quân Lục Chiến ra đều vùng đó để lấy lại ưu thế. Tôi trình bày cặn kẽ hầu như chủ ý cũng như ý định của mình lên Tổng thống cùng Thủ tướng nhưng lại ko được chấp thuận đồng ý. Lệnh bất di dịch là: Phải rút ít khỏi Quân Ðoàn 1 càng cấp tốc càng hay.Trsinh hoạt ra Quân Ðoàn 1, tôi đến triệu tập tất cả các vị tứ lệnh sư đoàn, tỉnh trưởng, tiểu khu vực trưởng, cùng các sĩ quan lại tsi mưu quân đoàn để họp. Thái độ dị kì của mình làm cho các sĩ quan trong buổi họp hôm kia có vẻ nghi vấn, thắc mắc. Nhưng chung cục tôi chỉ hỏi sơ qua thực trạng và nói vu vơ quanh quẩn. Chứ đọng làm thế nào tôi hoàn toàn có thể sai khiến trực tiếp khi chỉ nói cùng với 1 mình tôi là Tư lệnh quân đoàn mà lại thôi. Vì vậy, buổi họp hôm này cũng chẳng đem về kết quả nào nhưng tôi ước muốn. Lệnh của Tổng thống Thiệu những hiểu biết tôi rút ít khỏi Quân Ðoàn 1 vào trong ngày 13 mon 3, cùng rút Quân Ðoàn 2 vào ngày 14 tháng 3. Ông Thiệu cho biết thêm là rút hết về Phú Yên, lấy Quốc Lộ 22 có tác dụng rực rỡ giới. toàn nước thu gọn vẫn chạy dài từ Prúc Yên mang lại Hà Tiên.

Cái lầm của trung ương là không cho những thuộc cấp biết ý muốn của bản thân mình. Nghĩa là các vị Tư lệnh những quân binc chủng, Tổng bộ trưởng, Tư lệnh sư đoàn, v.v… đã không biết được những gì về lệnh rút ít quân của Quân Ðoàn 1 và 2 cả. Lệnh này chỉ tất cả Tổng thống, Thủ tướng tá, Ðại tướng mạo Cao Văn uống Viên, tôi (Tư lệnh Quân Ðoàn 1), cùng Tư lệnh Quân Ðoàn 2 (tướng mạo Phạm Văn Phú) biết nhưng thôi. Do kia thiếu thốn sự kết hợp chặt chẽ thân tđam mê mưu và những cung cấp, không có kế hoạch rút quân thong dong, lệnh bất ngờ không tồn tại cả thời giờ nhằm xếp đặt kế hoạch, gây hoang mang lo lắng đến binh sĩ, tốt nhất là khi gia đình chúng ta cũng không được bảo đảm đúng mức thì làm sao tránh khỏi hoang mang? Ai cũng lắng nghe tin tức thân nhân ngơi nghỉ bên ngoài doanh trại. Thêm vào đó, thông tin Ban Mê Thuột, Pleiku, Kontum bị chiếm, Huế bỏ ngỏ, dân bọn chúng Huế chạy vào Ðà Nẵng ngày 1 đông tạo cảnh xáo trộn kinh hoàng đến dân Ðà Nẵng. Rồi sau đó là Chu Lai bị áp lực nặng.