Giọt Nắng Chơn Nhỏng vừa mang lại đăng bài: "Nghĩa chữ "không" theo Đạo Phật Nguim thủy" của HT.Thích Minc Châu. Chúng tôi xin được phép đăng tiếp bài: “Trưởng Lão Thích Thông Lạc nói đến chữ ‘Không’ vào giáo nghĩa Nguyên thủy” (Tựa đề bài bác bởi vì chúng tôi trường đoản cú đặt)… Hy vọng người hâm mộ vẫn đọc biết thêm về chữ ‘Không’ vào kinh khủng Ngulặng thủy dưới nhị góc nhìn từ nhị vị Tôn túc đáng kính…  BBT-Giọt Nắng Chơn Như

*

 

Hỏi: Kính thưa Thầy, từ khóa lâu con được nghe Thầy đào tạo và huấn luyện về Tứ Chánh Cần, Tứ Niệm Xứ đọng, Tđọng Thánh Định, Tứ đọng Nhỏng Ý Túc, Tam Minh, v.v… cơ mà không hề nghe Thầy dạy Bốn Định Vô Sắc.

- Vậy Bốn Định Vô Sắc tu như vậy nào?

- Tu nó gồm cai quản sanh, già, căn bệnh, bị tiêu diệt xuất xắc không?

- Tu nó vô ích gì cho khung hình với tinh thần không?

- Tại sao vào kinh sách Phật không dạy dỗ rõ cách thức tu nó?

Đáp: Bốn một số loại định vô dung nhan vào kinh Nguim Tbỏ Phật dạy dỗ rất rõ, nếu muốn giành được Tam Vô Lậu Học giải bay thì cần *vượt qua bốn các loại định tưởng nhập vào Vô Tướng Tâm Định. Từ nội Vô Tướng Tâm Định này buộc phải tứ duy tiệm xét thì được giải thoát khỏi lậu hoặc vị nghỉ ngơi Định Phi Tưởng còn nỗi ưu tư là sáu nhập duim mạng, Tức là dulặng với thân mạng. Người ấy ước ao giải bay thì cần thường xuyên hằng tuệ tri phát âm biết về sáu nhập duyên mạng này, do đó lúc nhập vào Vô Tướng Tâm Định thì sáu nhập duim thân mạng cơ mà không tồn tại lậu hoặc như:

1- Loại định này sáu nhập duyên ổn mạng không tồn tại dục lậu.

2- Loại định này sáu nhập dulặng mạng không có hữu lậu.

3- Loại định này sáu nhập dulặng mạng không tồn tại vô minc lậu.

* (Vượt qua Có nghĩa là làm lơ không cần phải nhập tư định này, vị tứ một số loại định này đức Phật đã có được ngài Kalama dạy dỗ nhập Vô Snghỉ ngơi Hữu Xđọng Tưởng Định với ngài Lam Phất dạy nhập Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ đọng Định, hồ hết một số loại định không có quả giải thoát, buộc phải đức Phật dẹp vứt, chỉ việc nhập Vô Tướng Tâm Định là kiếm tìm thấy được sự giải thoát tức thì tức tốc. Cho cần nghĩa vượt qua sinh sống đấy là ném nhẹm quăng quật không cần thiết cho sự tu tập theo mặt đường lối của Phật giáo).

Bởi vày lục nai lưng là sắc đẹp, tkhô hanh, mùi hương, vị, xúc, pháp tác động vào thân ta, tức mạng sinh sống của ta, tuy thế ko sanh khởi bố lậu hay những nhờ vào trọng điểm sẽ nghỉ ngơi trong Định Vô Tướng Tâm, Vô Tướng Tâm Định gồm một tâm lý tỉnh giấc thức cao độ vì vậy mới tuệ tri được dục lậu, hữu lậu cùng vô minh lậu để đẩy lui chúng ra khỏi chổ chính giữa.

Vô Tướng Tâm Định không giống định Không Vô Biên Xứ đọng Tưởng Định, là do còn chiếc chưa hẳn không, có nghĩa là còn lục nhập duyên ổn mạng cơ mà lục nhập duyên mạng lại không có lậu hoặc dựa vào có tuệ tri, bắt buộc tất cả các pháp đến mọi không ảnh hưởng tác động được trung khu chính vì như thế các pháp phần lớn được coi là ko xuất hiện ở đây, nên gọi là không tồn tại, nhưng đối với mẫu còn lại là lục nhập duyên ổn mạng thì mẫu kia bao gồm, mẫu này còn có, nhưng mà chiếc gồm này trọn vẹn ko điên đảo, hoàn toàn tkhô cứng tịnh, do đó mẫu gồm này nhưng trung khu ko xấp xỉ, chính vì như thế call là “ko tánh” chđọng chưa hẳn theo phong cách Tánh không của ông Long Tchúng ta.

Chỗ này là chỗ nhầm nhỡ của các đơn vị Phật giáo trở nên tân tiến, vày không có tay nghề tu hành, những ngài tưởng giải Không Tánh là Chân Không hay nói một cách khác là Chân Không Diệu Hữu, vị còn tuệ tri bắt buộc các học tập trả điện thoại tư vấn là trí tuệ Bát Nhã. Do gọi những điều đó buộc phải các đơn vị học tập mang Phật giáo phát triển rất “quê” cùng với gớm sách Phật. Lỗi ấy là vì những Tổ không tu tập chứng đạt chân lý bắt buộc làm sao đọc nghĩa tởm Phật nổi.

Do bài bác khiếp Tiểu Không này trong tởm Nguyên Tdiệt, (Trung Sở Kinh, tập 3 trang 291) những ngài biên soạn thành một cỗ khiếp Đại Bát Nhã và cho rằng đức Phật đã tngày tiết giảng ghê này 2hai năm. Chúng ta hãy tham khảo kỹ lại bài gớm Tiểu Không trong gớm Ngulặng Tdiệt giúp xem sự tưởng giải của những Tổ soạn ra bộ khiếp Đại Bát Nhã bụ bẫm sẽ để cho các đơn vị học tập giả tốn biết bao nhiêu giấy mực nhằm luận ttiết về “Tánh Không”.

Tnhân từ Đông Độ rước cỗ ghê Kim Cang Bát Nhã làm cốt tủy của Thiền lành Tông và lập luận dung hòa để tách ngoài sự tranh con chấp giữa Tnhân từ cùng Giáo, cơ mà fan sau phân vân tưởng thiền đức là của Phật tmáu đề nghị mới gồm sự kiện Thiền khô Giáo đồng hành thành lập.

 “Lại nữa, này A Nanda vị tỳ-kheo ko tác ý Vô Ssinh hoạt Hữu Xứ Tưởng, ko tác ý Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xđọng, tác ý sự độc nhất trí vì chưng dulặng Vô Tướng Tâm Định. Tâm vị ấy được thích thú hoan hỉ an trú, hướng đến Vô Tướng Tâm Định. Vị ấy tuệ tri như sau: “Vô Tướng Tâm Định này nằm trong hữu vi, bởi vì vai trung phong từ bỏ làm cho. Phàm cái gì trực thuộc hữu vi bởi vì trung khu trường đoản cú khiến cho, chiếc ấy là vô tướng, Chịu đựng sự đoạn diệt, vị ấy tuệ tri nlỗi vậy”. Do vị ấy tuệ tri những điều đó, thấy điều này tâm được giải ra khỏi Dục lậu, trung ương được giải ra khỏi Hữu lậu, vai trung phong được giải ra khỏi Vô minc lậu. Trong sự giải bay là sự việc hiểu biết rằng đã có giải thoát. Vị ấy tuệ tri sinh đã tận, phạm hạnh đã thành, những việc đề nghị làm cho vẫn có tác dụng, không hề quay lại tâm trạng này nữa. Vị ấy tuệ tri các ưu tư vì chưng duim dục lậu ko có mặt sinh hoạt đây; các ưu tư vày duyên hữu lậu ko có mặt ở đây; các ưu tư do duyên ổn vô minc lậu không xuất hiện ở chỗ này. Và chỉ ở một ưu tư này, tức là sáu nhập duyên ổn mạng, duyên với thân này. Vị ấy tuệ tri. “Loại tưởng này không có dục lậu vị ấy tuệ tri. Loại tưởng này không có hữu lậu. Vị ấy tuệ tri. Loại tưởng này không tồn tại vô minh lậu. Loại tưởng này sẽ ly hết dục tưởng. Và chỉ có một chiếc này không phải không, tức là sáu nhập dulặng mạng, duyên cùng với thân này. Và đồ vật gi ko xuất hiện ở đây, vị ấy coi chiếc ấy là không có. Nhưng so với chiếc còn lại, tại chỗ này vị ấy biết: Cái kia gồm dòng này còn có. “Này A Nanda, tính năng này đối với vị ấy là như vậy, thật bao gồm, ko điên hòn đảo, sự triển khai hoàn toàn tkhô cứng tịnh, ko tánh”.

Qua bài bác khiếp Tiểu Không bên trên đây quý vị dìm xét kỹ đang đọc không khác Shop chúng tôi, công ty chúng tôi cũng đã xác định sống trên những học tập mang Phật giáo phát triển dùng bài tởm Tiểu Không này trình bày Thành lập và hoạt động hệ thống Bát Nhã, tuy vậy những Tổ đã từng đi thừa xa thực tiễn phải trở thành trí tuệ Bát Nhã trừu tượng “Chân Không”.

Một dòng sai trái nữa, giả dụ họ thừa nhận xét ko kỹ trong bài bác tởm Tiểu Không này thì hành mang đề xuất nhập Bốn Định Vô Sắc:

1- Không Vô Biên Xđọng Định

2- Thức Vô Biên Xđọng Định

3- Vô Ssống Hữu Xứ Định

4- Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xđọng Định

Và sau cùng cũng nên quăng quật các nhiều loại định này nhằm quay trở lại nhtràn lên “Vô Tướng Tâm Định”. Ở bài kinh trên đức Phật xác định: “Không rất cần phải tác ý nhập Bốn Định Vô Sắc, nhưng chỉ việc tác ý nhập “Vô Tướng Tâm Định”. Tại tâm trạng định này hành đưa sử dụng tuệ tri quán xét dục lậu, hữu lậu và vô minch lậu nhằm từ bỏ kiểm lại chổ chính giữa bản thân Lúc lục è cổ tác động ảnh hưởng vào thân mà ko thấy có lậu hoặc, những điều đó vị trí lục è tác động nhưng mà không tồn tại những lậu hoặc khởi lên, Tức là không tồn tại ưu bi sầu khổ ttê mê hy vọng, khu vực này có nghĩa là lục è dulặng mạng, lục trằn duyên mạng là chiếc còn sót lại của ý thức vô dục chứ không hẳn của tưởng thức dục, tuy nhiên trọn vẹn thanh hao tịnh bởi vì dục cần không có lậu hoặc, cho nên đức Phật Call là không tánh của thức, Tức là “Vô Tướng Tâm Định”.

Đức Phật dạy: “Nhưng đối với dòng còn sót lại, nghỉ ngơi vị ấy biết: “Cái cơ tất cả đặc điểm này có”. Này A Nanda, điều này so với vị ấy (Không Tánh) thiệt tất cả ko điên hòn đảo, sự thực hiện hoàn toàn tkhô cứng tịnh (lục trần duyên mạng không tồn tại lậu hoặc gọi là ko tánh).”

 Nlỗi trên Cửa Hàng chúng tôi vẫn dạy, nhà học đưa các hệ phái Phật giáo sẽ lầm, đem lục trằn dulặng mạng (Không Tánh) cho rằng Chân Không diệu hữu, Tánh Không, Chân Không, Chân Nlỗi, Trí Tuệ Bát Nhã v.v...

Bây tiếng chúng ta bước đầu quay trở lại tuyến phố tu tập thế nào nhằm đi đến Chân Không diệu hữu?

Như trong ghê Tiểu Không Phật dạy: “Muốn nắn lấn sân vào không tánh này, trước tiên là đang tập quan liêu gần kề cái không của nó”. lấy ví dụ nlỗi căn nhà họ sẽ tại chỗ này.

1- Không tất cả chóng, chõng, bàn, ghế, tủ, rương, đồ đạc và vật dụng v.v...

2- Không gồm fan ngơi nghỉ,

3- Không bao gồm đèn đuốc,

4- Không gồm màn, thảm.

Toàn bộ rất nhiều trống không, đây chỉ mang lại không tánh của loại nhà.

“Thật vậy này Ananda, điều ông vẫn nghe là đúng, ghi đừng quên đúng, tác ý là đúng, thọ trì là đúng v.v...

Ví như lầu đài Lộc Mẫu này không tồn tại voi, bò, ngựa, không có vàng bạc, không có đàn bà, đàn ông tập kết và chỉ có một chiếc công ty không, yêu cầu không?”.

 Đoạn ghê trên vẫn xác minh không tánh của lầu đài Lộc Mẫu.

 Ở đoạn ghê này xác định phương thức tu hành của họ ví dụ cụ thể về không tánh, chứ chưa phải nhỏng kinh sách trở nên tân tiến dạy dỗ họ con kiến tánh thành Phật (đốn ngộ ngang xương) chính vì vậy nhưng bây chừ từng nào người vẫn kiến tánh, rõ thông tánh, thấu triệt tánh, ngộ được tánh, vậy nhưng chẳng gồm ai thành Phật được cả. Từ xưa những Tổ cho đến hiện thời ai tu học tập về Đại Thừa với Thiền đức Đông Độ một thời hạn, đầy đủ fan ai cũng phần đông con kiến tánh được cả, tuy nhiên cuộc sống với đức hạnh thì rất khác Phật một chút nào, sống cùng với trung khu nhan sắc dục, thấy người vợ dung nhan còn mê say mê, thấy lợi danh còn say sưa, ăn uống ngủ phi thời theo thế gian, ai cồn đến thì chổ chính giữa sân nổi lên ầm ầm.

Kiến tánh thành Phật rồi sao còn những điều đó, hễ ai hỏi đạo, hỏi thiền khô thì đối đáp nlỗi nước tan, như mưa tuôn mà sinh sống thì phi đạo đức nghề nghiệp, phá giới giải pháp. Đó là các điều tu không nên nhưng đi đến lạc lầm ko giỏi biết, tín đồ trước dẫn tín đồ sau đi mãi, đi mãi cơ mà chẳng mang lại đâu chỉ có có tưởng giải, giải thích xung quanh teo, lừa đảo bằng mồm lưỡi. Người đời ko minh mẫn, tu không hiệu quả mà cứ đọng treo theo mãi, tưởng tinh thần yên bình với hỷ lạc là định sao? Định như vậy thống trị được mẫu gì? Tìm ra Phật Tánh điều đó, rồi ngẫm lại bản thân làm chủ được đồ vật gi mang lại cuộc sống này.

Trong sáu năm tu hành, đức Phật đang đổi khác biết từng nào các loại pháp môn. Ngài vẫn nhập tới Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xđọng Định mà hơn nữa nghiệm xét thấy ko giải bay so với cuộc sống đời thường đầy thống khổ của kiếp fan.

Cho phải, tự Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ Định. Người vẫn bỏ định này nhằm nhập vào Vô Tướng Tâm Định, tự Vô Tướng Tâm Định, Người dùng tuệ tri quán xét lậu hoặc thấy lục nhập dulặng mạng mà lại không khởi dục lậu, hữu lậu và vô minch lậu, Người biết rằng tâm đã mất lậu hoặc tkhô cứng tịnh. Ở trạng thái này Ngài khắc tên là “Không Tánh” có nghĩa là tánh không thể lậu hoặc.

Mặc dù cai quản được chiếc trung tâm (trung tâm vô lậu) không còn tái sanh luân hồi, vị nguyên ổn nhân tái sinh là vì tâm sản xuất nghiệp (nghiệp luân hồi chđọng chưa hẳn vai trung phong luân hồi, khi bạn chết nghiệp còn trung ương mất). Chỗ này Ngài tiến hành cai quản được mẫu vai trung phong, ko nói tới làm chủ mẫu thân, nhưng họ phải biết, vai trung phong đạt mang đến chỗ này thì nhập định cực kỳ dễ dàng chỉ từ tác ý sai khiến là tiến cho tới quản lý thân, Tức là yêu cầu nhập Tđọng Thiền hậu và Tam Minch.

Kết trái trong bài xích khiếp Tiểu Không Phật dạy: “Sanh vẫn tận, phạm hạnh sẽ thành, những bài toán yêu cầu làm cho đã làm cho, không hề trngơi nghỉ lui trạng thái này nữa”.

Đoạn khiếp này ý nói thống trị nghiệp, xong tái sinh luân hồi (không thể trngơi nghỉ lui tinh thần này nữa) tu mang đến đó cũng hoàn toản cho người tìm đạo giải bay, không cần thiết phải tu tập đến nữa, nếu có tu tập tới nữa là quá, nhưng mà thừa thì chẳng công dụng gì, tầm giá thì giờ vô ích.

Chỗ này, phải lý giải thêm để quý vị làm rõ. Con con đường tu hành của đạo Phật tất cả tứ quy trình tiến độ làm chủ:

1- Làm công ty cuộc sống thường ngày (sanh)

2- Làm công ty già (lão)

3- Làm chủ thọ (bệnh)

4- Làm nhà sự hoại khử (chết)

Giai đoạn thống trị sinh có nghĩa là làm chủ cuộc sống đời thường, luôn tạo thành nhân lành yêu cầu mặc dù sinh bất cứ ở chỗ nào cũng hầu hết hưởng trọn phước báo an lạc cho tới lúc tu tập dứt sinh tử luân hồi.

Bài gớm “Tiểu Không” chỉ đến ở quy trình một (vô lậu) trọng tâm không còn tsay mê, sân, si (những ác pháp), và lòng tham ước ao dục lạc trần gian nữa, nói phổ biến trong bài xích gớm dạy tu tập rất rõ ràng trường đoản cú Không Vô Biên Xứ mang đến Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ đọng, ko thấy giải thoát, tức là trọng tâm không vô lậu, đề nghị quay trở lại nhập Vô Tướng Tâm Định bắt đầu thấy lậu hoặc không bẩn, new làm chủ cuộc sống đời thường cùng nghiệp tái sanh luân hồi.

Vô Tướng Tâm Định là loại định gì?

Vô Tướng Tâm Định là một trong những tên không giống của Bất Động Tâm Định. Như trong khiếp Tiểu Không đang dạy: “Khi nhtràn vào Vô Tướng Tâm Định thì dục lậu, hữu lậu và vô minch lậu không hề, chỉ còn lục nhập dulặng mạng mà lại thôi”. Vậy lục nhập duim mạng là gì?

Lục nhập là lục cnạp năng lượng với lục trằn, mạng là thân mạng. Câu này tức là căn, nai lưng xúc tiếp tác động vào thân mạng nhưng không sanh ra bố lậu hoặc, sống tâm lý này call là Vô Tướng Tâm Định.

Ba lậu hay là gì? Ba lậu hay những tmê mệt, sân, si mê. Dục lậu ứng đến trọng điểm tsi mê, hữu lậu ứng mang đến trung ương sân cùng vô minh lậu ứng mang lại chổ chính giữa si. Vậy nên nhập vào Vô Tướng Tâm Định thì tmê mẩn, Sảnh, ham không tồn tại, cũng tương tự nhtràn vào Bất Động Tâm Định thì tâm tham, Sảnh, ham mê cũng không có, có nghĩa là ba lậu hoặc không thể. Vậy nên Bất Động Tâm Định cùng Vô Tướng Tâm Định chỉ là 1 trong loại định nhưng mà nhì tên khác biệt.

Bất Động Tâm Định là một trong những thương hiệu khác của Sơ Thiền đức, dẫu vậy Sơ Thiền đức tâm còn bị trụ vào khoảng thời gian bỏ ra thiền:

1- Tầm,

2- Tđọng.

3- Hỷ.

4- Lạc.

5- Nhất vai trung phong.

Đó là năm tâm lý của Sơ Thiền đức Thiên. Như họ sẽ biết Sơ Thiền hậu buộc phải ly dục ly ác pháp, cơ mà sẽ ly dục ly ác pháp thì tâm không còn tmê mệt, sảnh, ham. Tâm không còn tđam mê, sân, đam mê Tức là bố lậu hoặc cũng không tồn tại, như vậy nhập Vô Tướng Tâm Định, Bất Động Tâm Định là nhập Sơ Thiền. Nhưng Vô Tướng Tâm Định, Bất Động Tâm Định thì không có năm chi thiền khô.

Cho cần vào bài bác ghê Tiểu Không, đức Phật đang xác định rõ ràng, dù nhập tới Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ vẫn cần quăng quật, vày ko hết lậu hoặc cần yêu cầu nhập lại “Sơ Thiền”, bằng một chiếc thương hiệu không giống, nhưng mà xét mang đến cùng tận, họ cũng nhận ra nó là Sơ Tthánh thiện, một loại thiền lành trong Tứ đọng Thánh Định. Sơ Thiền hậu ở trong về trung tâm định, chứ chưa hẳn thân định.

Chỉ bao gồm Sơ Tnhân hậu trung khu vô lậu bắt đầu làm chủ cuộc sống (sanh) tuy thế chưa hoàn tất con phố tu bắt buộc cần thường xuyên đạt mang đến tuệ Tam Minc để quét sạch mầm mống lậu hoặc tái sanh luận hồi. Người tu sĩ không triển khai được Tam Minch thì cần yếu nào chấm dứt luân hồi.

Từ Nhị Tthánh thiện cho Tđọng Tnhân hậu, các loại định này quản lý già, căn bệnh, cùng bị tiêu diệt với nhất chỉ có pháp môn “Tứ Thánh Định” này bắt đầu làm chủ tư sự đau khổ của kiếp người.

Bây giờ đồng hồ họ quay lại vụ việc “Không tánh”. Như chúng ta người nào cũng biết, đầy đủ trang bị, từ con người đến rất nhiều loài thiết bị không có ai cơ mà không gây ưu phiền cho nhau, những điều đó bắt buộc như thế nào có ko tánh được. Chúng ta theo lần lượt thải trừ ra tín đồ cùng thứ thì ta còn sót lại cỏ, cây, khu đất, đá, núi, sông v.v... Như vậy ta không tác ý tín đồ với đồ dùng thì trung ương ta không tánh fan đồ gia dụng (không khởi niệm fan vật) chỉ từ cỏ, cây, đất, đá, núi, rừng điều đó không này không hẳn là ko.

Nhưng ta thấy rằng trọng điểm ta không fan thiết bị thật có không điên đảo, sự triển khai như thế chổ chính giữa ta thanh khô tịnh bạn thiết bị không có, yêu cầu không khiến ưu phiền cho ta chính là thanh tịnh không tánh bạn thiết bị.

Trong bài kinh Phật dạy: “Này Ananda, tỳ-kheo ko tác ý phần lớn tưởng, chỉ tác ý độc nhất vô nhị trí vì duyên ổn lâm tưởng. Tâm của vị ấy được yêu thích hoan hỉ, tưởng mang lại lâm tưởng. Vị ấy tuệ tri như sau “Các ưu tư bởi dulặng xã tưởng, nhân tưởng, không có mặt ở đây và chỉ còn gồm một ưu phiền này bởi duyên lâm tưởng v.v…”. bởi vậy, này A nanda, tính năng này đối với vị ấy là những điều đó thật bao gồm ko điên hòn đảo, sự thực hiện hoàn toàn tkhô nóng tịnh không tánh”.

Để khẳng định chiếc ko đầu tiên với để bọn họ dấn xét, dòng đơn vị trống không và so sánh cùng với mẫu trọng điểm ko niệm có nghĩa là “Không Vô Biên Xứ” .

khi sinh hoạt vào tạng thái Không Vô Biên Xđọng ta tuệ tri các ưu phiền vì chưng duim niệm thiện niệm ác ko xuất hiện ở chỗ này và chỉ còn có một ưu phiền này (là ko tiến tới đâu được nữa) Tức là Không Vô Biên Xứ Tưởng. Nhưng Không Vô Biên Xđọng Tưởng có, có nghĩa là niệm thiện tại ác vẫn còn có mặc dù cái Không Vô Biên Xđọng này thật sự tiến hành hoàn toàn thanh hao tịnh, ko tánh so với niệm thiện niệm ác trong những lúc nhập Không Vô Biên Xứ, còn Lúc xuất thoát khỏi Không Vô Biên Xứ đọng thì niệm thiện tại niệm ác vẫn còn nguim vẹn nlỗi trên Cửa Hàng chúng tôi đã nói. Vì cố kỉnh nhập Không Vô Biên Xứ ko khi nào gồm giải bay.

Chỗ này gớm sách cải cách và phát triển lầm tưởng Lúc nhtràn vào Không Vô Biên Xứ đọng Tưởng, những ngài chỉ ra rằng Phật Tánh chỗ phía trên, nên những tởm này dạy: “Ưng vô slàm việc trụ nhi sanh kỳ tâm” hoặc “Bồ Tát độ không còn bọn chúng sanh thì thành Phật” hoặc “Nhược dĩ sắc loài kiến bổ, dĩ âm tkhô hanh cầu bửa vị nhân hành tà đạo, bất năng loài kiến Như Lai”, chỗ này Thiền đức Đông Độ dạy: “chẳng niệm thiện tại niệm ác bản lai diện mục hiện tại tiền”. Tu mang đến trên đây, Có nghĩa là nhập Bốn Định Vô Sắc không thấy tất cả sự giải thoát cho nên vì thế đức Phật dạy: “Phải nhập Vô Tướng Tâm Định”, lúc đức Phật nhập Vô Tướng Tâm Định thì Ngài bắt đầu thấu rõ với xác minh Bốn Định Vô Sắc: “Cái cơ tất cả, dòng này còn có, chiếc tê không tính năng này không”, bởi vì điều này Bốn Định Vô Sắc ko giải thoát, còn ngược trở lại Vô Tướng Tâm Định thì khác: “Cái này có nhưng lại mẫu kia không, Có nghĩa là có lục nhập duyên mạng nhưng mà không tồn tại bố lậu hoặc”, bởi chỗ này các bên học trả Bát Nhã nhờ vào bài khiếp Tiểu Không này lý luận: “Sắc tức thị ko, không tức thị nhan sắc, có Tức là ko, ko tức là có”, tự kia trí tuệ Bát Nhã thành hình nhằm đập phá các luận giải của các bộ phái.

Dựa vào nơi “Không Tánh” này những thầy Phật giáo phát triển Thành lập và hoạt động trí tuệ Bát Nhã, mang trí tuệ Bát Nhã tưởng này lý luận đập phá không còn cả đạo giáo Phật giáo (Trung Quán Luận) do Ngài Long Tbọn họ tưởng luận ra.

Sau này những vị tthánh thiện sư Đông Độ không gật đầu đồng ý “Chẳng niệm thiện niệm ác” là cứu giúp cánh trong Pháp Bảo Đàn Kinh, tức lời dạy dỗ của Lục Tổ Huệ Năng dạy dỗ, đề xuất bảo: “Vô trung tâm còn biện pháp lớp rào”. Do kia các ngài (Tổ Sư Thiền) tiến cho tới thừa qua Không Vô Biên Xứ đọng, nhtràn lên Thức Vô Biên Xứ đọng, nơi đây những ngài chấp nhập được xem là “Phản bổn định trả nguim, tủ quấn vạn hữu”. Nên Bà Bàng Long Uẩn nói: “Dễ dễ dàng trên đầu trăm cỏ ý Tổ sư” giỏi “Sáng sáng sủa, đầu trăm cỏ, sáng sủa sáng ý Tổ sư”. Tnhân từ Đông Độ tu cho phía trên được xem nlỗi viên mãn.

Đối với đạo Phật, sự tu tập của một trong những hệ phái bắt đầu nhập được nhì loại Định Vô Sắc nhưng gấp cho rằng chứng đạo. Cho đề nghị trọng điểm dục chưa không còn, danh, lợi khấu trừ, bản bửa không khử, chính vì như thế những ngài tự tôn mình là cố này vắt nọ mà lại thôi.

Lời nói này chúng tôi khulặng chúng ta đừng tin vị trí công ty chúng tôi mà cđọng suy ngẫm sự tu hành của chúng ta sẽ tu Tthánh thiện Đông Độ trường đoản cú 5 năm, 10 năm, cho 20 năm mà lại bây chừ chúng ta tu đã đi vào đâu? Thì các bạn từ biết, chúng ta có làm chủ sinh, già, bệnh dịch, chết tốt không? Chắc điều này chúng ta rõ hơn ai không còn.

Trong khiếp sách Nguyên ổn Thủy đức Phật sẽ xác minh rõ ràng: Từ Không Vô Biên Xứ mang lại Thức Vô Biên Xứ. Cách thức tu tập do trọng điểm thích thú, hoan hỉ an trú tìm hiểu trung khu không (không niệm thiện ác) vì chưng sự yêu thích hoan hỉ ấy buộc phải tuyệt nhất trí tác ý “không”, Tổ Huệ Knhị Khi triệu chứng thiền hậu bằng “trung tâm không” “không, ko, không, không” bài xích kệ chứng đạo ngài còn lưu lại lại:

“Vô vô vô vô vô”

“Vô vô vô vô vô”

“Vô vô vô vô vô”

“Vô vô vô vô vô”

Theo nhỏng lời hỏi của cô Diệu Quang thì nên cần tu Bốn Định Vô Sắc như vậy nào?

Nhỏng trong bài xích gớm Tiểu Không Phật đang dạy cùng họ nhận xét cái ko, Khi đã am hiểu mẫu không thì chiếc ko ngơi nghỉ trọng điểm tức là ko niệm thiện tại niệm ác, trung ương không tồn tại niệm thiện ác, Có nghĩa là ý thức thanh tịnh, ý thức thanh khô tịnh không contact ngũ cnạp năng lượng là Không Vô Biên Xứ đọng Định, lời dạy dỗ này đức Phật sẽ khẳng định một cách ví dụ vào Kinch Tương Ưng.

Cách thức tu nó chỉ giữ lại trọng điểm chẳng niệm thiện tại niệm ác nlỗi các thiền đức sư đang dạy: “Giữ ông chủ, chnạp năng lượng trâu, biết vọng ngay thức thì buông”, trong tương lai các tnhân từ sư lại chế ra pháp tu “tđắm say thoại đầu, tmê man công án” với cuối cùng thì niệm danh hiệu Phật Di Đà tức là “Niệm Phật là ai?”. Đây là phần đông pháp môn tu khắc chế trung khu tối nhiều mà lại những Tổ đã tu không nên lọt vào tưởng giải new sản sinh ra gần như pháp môn điều này, khiến cho những người đời sau tu hành chẳng đi đến đâu cơ mà trở thành truất phế nhân, bệnh dịch thần tởm, uổng phí một đời bạn. Nếu ko thức tỉnh giấc nhận biết đúng lúc ngăn chặn hầu hết tà pháp này thì hậu quả không lường mang đến đời sau, những người có nhiệt độ trung tâm search tu giải thoát.

Loại tnhân từ định này tu chẳng cai quản được cái gì cả đến kiếp sinh sống nhỏ bạn, chỉ giành được tâm trạng an ổn định (xúc tưởng hỷ lạc) và xúc tiến được tưởng tuệ, triệt ngộ mà thôi.

Muốn tu tập 4 các loại Định Vô Sắc nàhệt như vào tởm Tiểu Không Phật đang dạy: “Tỳ-kheo đề xuất tác ý Không Vô Biên Xđọng và tâm yêu thích hân hoan với tâm trạng “Không” này thì đang đạt Không Vô Biên Xđọng, không mấy nặng nề khăn”.

Muốn nắn nhập Thức Vô Biên Xứ thì ko thương mến, hoan hỉ tinh thần không cùng không tác ý Không Vô Biên Xđọng, chỉ nên tác ý Thức Vô Biên Xđọng, tu tập như thế một không bao lâu sau Thức Vô Biên Xứ hiện tại chi phí, xuất xắc ngơi nghỉ trong tâm lý Không Vô Biên Xứ đọng cơ mà chổ chính giữa chớ đuổi theo, Có nghĩa là chớ giữ được vị trí hỷ lạc của Không Vô Biên Xđọng Tưởng nhưng mà cần giữ “Thức” đừng mang lại mất cùng tác ý Thức Vô Biên Xứ, rồi sanh chổ chính giữa hâm mộ, hân hoan cùng với nó, tu tập điều này một ít ngày sau thì Thức Vô Biên Xđọng đã hiện tại chi phí không còn sống vào tâm lý Không Vô Biên Xđọng nữa.

“Này Ananda, tỳ-kheo ko tác ý Địa Tưởng, ko tác ý Không Vô Biên Xứ đọng Tưởng, chỉ tác ý Thức Vô Biên Xđọng với sự duy nhất trí. Tâm vị ấy thích thú hoan hỉ, an trú đào bới Thức Vô Biên. Vị ấy tuệ tri nlỗi sau: Các ưu phiền vì dulặng địa tưởng không xuất hiện ở đây; các ưu tư vị dulặng Không Vô Biên Xđọng Tưởng ko xuất hiện tại đây còn chỉ gồm một ưu phiền này, có nghĩa là sự tốt nhất trí vì dulặng Thức Vô Biên Xứ đọng. Vị ấy tưởng tri “loại tưởng này không có địa tưởng, loại tưởng này không tồn tại Không Vô Biên Xứ đọng Tưởng, còn chỉ gồm một chiếc này không phải ko, có nghĩa là sự tuyệt nhất trí bởi dulặng Thức Vô Biên Xứ Tưởng”.

Và cái gì ko có mặt tại chỗ này vị ấy xem cái ấy là không có. Nhưng đối với cái sót lại, tại chỗ này vị ấy tuệ tri. “Cái tê có đặc điểm này có”. Này A nanda điều này đối với vị ấy là điều này, thiệt có không điên hòn đảo, sự triển khai trọn vẹn thanh tịnh ko tánh”.

Trong đoạn khiếp này đức Phật sẽ xác định, dù là nhập được Không Vô Biên Xứ đọng Tưởng tuy nhiên vẫn còn đó ưu tư cho tới Thức Vô Biên Xđọng Tưởng, Vô Snghỉ ngơi Hữu Xứ đọng Tưởng, Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ đọng Tưởng vẫn còn đấy ưu phiền. “Và chỉ có một ưu tư này, tức là sự độc nhất vô nhị trí vì chưng dulặng phi tưởng phi phi tưởng xứ đọng tưởng”.

Đến lúc nhập Vô Tướng Tâm Định thì mới có thể hoàn thành ưu phiền, new cai quản được cuộc sống đời thường và dứt luân hồi, còn tư các loại Định Vô Sắc cơ còn ưu phiền buộc phải chưa được giải bay, chính vì thế đức Phật nhập Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xđọng Tưởng, Ngài nhận thấy tâm còn ưu phiền không giải thoát yêu cầu ngay tắp lự tách quăng quật vị thầy dạy dỗ mình tu tập định này.

“Lại nữa, này A nandomain authority, vị tỳ-kheo không tác ý Vô Sở Hữu Xứ Tưởng cùng Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xđọng tưởng, chỉ tác ý sự độc nhất trí vì duyên ổn Vô Tướng Tâm Định. Tâm vị ấy thích thú, hân hoan, an trú đào bới Vô Tướng Tâm. Vị ấy tuệ tri như sau; Vô Tướng Tâm Định này hữu vi do trung tâm từ bỏ tạo nên. Phàm đồ vật gi ở trong hữu vi vị vai trung phong tự tạo cho, dòng ấy là vô thường xuyên Chịu đựng sự đoạn khử. Vị ấy tuệ tri những điều đó, thấy như vậy, vai trung phong được giải thoát khỏi dục lậu, hữu lậu và vô minc lậu. Trong sự giải thoát là sự việc đọc hiểu được đã có được giải bay sanh đang tận v.v...”

Đến phía trên họ mới thấy rõ những người tu định tưởng không bao giờ tất cả giải thoát (tứ định vô sắc trực thuộc vô vi) cần nên trnghỉ ngơi về định hữu vi vô tướng mạo trung ương, Định Hữu Vi, Vô Tướng Tâm trực thuộc về Định Hữu Sắc, vì chưng tu tập định Hữu Vi cần new dành được giải bay hoàn toàn, còn Định Tưởng Vô Sắc đề xuất tu tập không giải thoát.

Tóm lại, tứ nhiều loại định tưởng tu chẳng bổ ích ích gì, còn mất công tu tập cùng mất thời giờ bất lợi, chẳng có cai quản được gì cả, chỉ có vọng ngữ là rộng không còn.

Tu định này, còn nếu không biết phương pháp khắc chế trung ương mang lại không còn vọng tưởng, cơ mà cđọng nắm triệu tập thì căng thần gớm óc hoặc căng khía cạnh rồi sinh ra bị bệnh (xôn xao cơ thể) tất cả khi điên khùng cơ mà bạn ta hotline là “tẩu hỏa nhập ma”, hoặc rơi vào tình thế pháp tưởng, chuyên lý luận. Những kẻ tu thiền hậu này rơi vào tình thế những tâm lý tưởng thì khôn xiết khó khăn xả vứt. Những ai đã tu sai lọt vào rất nhiều nhiều loại thiền hậu bệnh dịch này thì không còn phương cứu vãn trị.


Bạn đang xem: Tu viện chơn như: trang chủ


Xem thêm: Cách Cưa Đổ Chàng Trai Đã Có Người Yêu, 25 Cách Để Tán Tỉnh Một Chàng Trai

Đọc mang lại đây chúng ta cứ đọng suy ngẫm kỹ tuyến đường các bạn vẫn tu tập thì đang rõ, chớ tin với nghe lời chúng tôi nói bên trên phía trên, nhưng hãy nghiệm xét theo lời Phật dạy dỗ và lời Cửa Hàng chúng tôi nói, đúng hay sai rồi bắt đầu tin, còn ko thời gian đang trả lời các bạn điều đó.