Chương thơm 01 Chương 02 Cmùi hương 03 Chương 04 Chương thơm 05 Chương 06 Chương thơm 07 Chương 08 Cmùi hương 09 Chương 10 Chương 11


Bạn đang xem: Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn

Vũ Phong đến 1 shop ngay sát khám đa khoa, sinh sống đó gồm mấy hàng phân phối hoa quả khôn xiết ngon, bây giờ cô đang tại một trong những hàng kia, chọn lựa hầu như trái lê đầu mùa.Việc cài đồ cho người bản thân yêu thương là 1 xúc cảm và lắng đọng êm ấm, dẫu vậy cũng đưa về 1 nỗi bi thảm, vì có thể cô không còn các thời cơ nữa rồi.“Cô à, tải hoa trái đi!” Bà nhà quan tâm chào mời cô.“Vâng! Mua mang đến chồng ăn uống.” Ngay cả nói hầu hết câu này cũng có tác dụng Vũ Phong cảm thấy cực khổ.Đợi Vũ Phong chọn mấy nhiều loại hoa trái, thời điểm gửi mang đến bà chủ mang theo cân nặng, cô nghe thấy giờ đồng hồ bước đi gấp rút từ bỏ phía sau truyền mang lại, còn có một vài ba người mắng: “Làm gì thế? Sở đón đầu tnhị à?”“Cẩn thận chớ đụng quầy mặt hàng của tôi! Thiệt tình.”Vũ Phong lỏng lẻo xoay đầu lại, bắt gặp 1 fan đàn ông đang hoạt động về nơi cô, tín đồ đó mặc thiết bị người bệnh màu lam, khoác thêm áo khóa ngoài ngoại trừ color Đen, chân lại với song dép lê màu lục, trên đầu quấn dải băng white, nhận thấy từ đầu đến chân vừa bối rối vừa căng thẳng mệt mỏi, thiệt hệt như đón đầu tnhị à!Anh ta mỗi bước tiến mang đến sát cô, mặc dù không đủ can đảm tin nhưng lại cô cũng bắt buộc chối hận cãi được người sẽ là Lam Cảnh Chuyên ổn.“Anh… sao anh lại chạy ra ngoài? Vết thương thơm của anh ý chẳng sao chứ?” Cô yên ổn fan trên nơi.Lam Chình họa Chulặng không kết thúc thsinh sống hổn hển, khó khăn lắm new nói rõ ràng được, “ Không cần lo… cho vết tmùi hương của anh ý, điều đặc trưng tốt nhất là… anh biết rồi… ở đầu cuối anh.. biết rồi!”“Anh biết mẫu gì?” Không chỉ Vũ Phong mong muốn biết, tương đối nhiều tín đồ bao phủ gần như đang dòm bọn họ, nghe đâu cũng khá muốn nghe xem sao.“Anh sẽ hiểu rằng nỗi khổ trung khu của em rồi, xin lỗi…. là anh làm em Chịu đựng khổ rồi!” Anh ôm chặt cô.“Chình ảnh Chuim, fan ta vẫn quan sát kìa!” Vũ Phong tức khắc nhắc anh.“Người ta?” Anh nhíu mi chú ý bao phủ,có rất nhiều người cơ mà lúc nãy anh không hề chú ý cho tới. Vì vậy anh cầm cố chặt tay Vũ Phong: “Chúng ta đi, anh ước ao nói ví dụ với em!”“Khoan sẽ cô à, cô không trả chi phí trái cây!” Bà nhà đột nhiên la lên.Lam Chình họa Chulặng móc bóp ra, rút 2 tờ 2 vạn ra, “Không đề nghị tân hận, mang lại hỏi hotel vừa mới đây tốt nhất làm việc đâu?”Bà chủ giành được mọt hời ngay thức thì mặc nhiên nói, “Ra khỏi chợ, nhìn xéo qua gồm khách sạn “Mỹ nhân ngư” cực kỳ đẹp đó!”“Cám ơn!” Lam Chình họa Chuyên cố gắng lấy bịch hoa trái, kéo Vũ Phong đi khỏi trung bình đôi mắt của số đông bạn.“Cuối cùng vẫn xảy ra cthị trấn gì? Không phải anh vẫn truyền dịch sao? Bác sĩ nói anh chạy được à?” Vũ Phong không hề yên tâm một chút nào.“Là bác bỏ sĩ kêu anh đi kiếm em!” Anh bền chí nói.“Thật không?” Vũ Phong vẫn quan yếu tin nổi.Anh tìm kiếm thấy khách sạn “Mỹ nhân ngư”, trái nhiên phong thái rất quan trọng đặc biệt, xây cất theo phong thái đại dương nhiệt đới gió mùa, bởi vậy anh liền kéo cô bước vào vào.Vũ Phong gồm chút ngại ngùng ngùng, đấy là lần trước tiên cô đến khách sạn. “Chúng ta… bọn họ trsinh sống về khám đa khoa rồi hẵng nói đi!”“Không được, nệm sinh sống kia cảm thấy không được lớn!” Anh xoay về phía cô tiếp tân, đăng ký thủ tục khôn xiết nhanh, trả chi phí, cố kỉnh khóa xe, dẫn cô đi về phía thang máy.“Anh định làm cái gi đây? Vết thương của anh ấy chưa lành bệnh hẳn mà!” Cô kinh ngạc chú ý anh.“Anh ao ước thì thầm đàng hoàng cùng với em, cùng với lại cần nói ngulặng 1 đêm.”2 người đến chống số 317, Lam Cảnh Chulặng mở cửa phòng, bên trong được thiết kế theo phong cách theo phong cách pmùi hương Tây, có 1 cái chóng màu sắc lam lớn kinh khủng, Lam Chình ảnh Chulặng ngay lập tức ở lên đó, sờ vào trán nhưng thở hổn hển.“Trời ạ! Cũng may là chúng ta đang đi tới vị trí rồi.” Anh đo đắn phiên bản thân còn Chịu đựng được bao thọ nữa.Nhìn thấy anh mặt toàn mồ hôi, Vũ Phong lấn sân vào nhà tắm kéo ra 1 loại khăn uống, “Anh vẫn ổn chứ?”Anh chạy mất hút 1 tiếng đồng hồ mới tìm được cô, lốt thương thơm bên trên đầu lúc này đau âm ỉ, nói thật là sai trái 1 chút nào, mà lại anh lại cười cợt nói: “Từ hồi làm sao cho tiếng anh không lúc nào vui điều này.”“Ngốc nghếch.” Cô ngồi xuống giường, tyên nhói nhức Lúc vệ sinh các giọt mồ hôi mang đến anh, “Bác sĩ đột nhiên kêu anh đi tìm kiếm em tất cả chuyện gì vậy?”Anh vắt chặt tay cô, có tác dụng cô dừng lại hễ tác, “Vũ Phong, em còn lưu giữ 3 năm trước… em cũng đang đi vào khám đa khoa này không?”Người Vũ Phong đông cứng lại, không lẽ điều cô sợ hãi duy nhất chuẩn bị xẩy ra rồi sao?Anh quan sát chăm chú đôi mắt vừa ngạc nhiên vừa lúng túng của cô ý, “Bác sĩ Lê của khoa prúc sản đang đi tới tìm kiếm anh, mang đến nên… anh sẽ biết không còn phần đông bài toán.”Vũ Phong căng mắt, môi thì run run, giãy giụa hy vọng rút tay mình ra, cô cấp thiết đối mặt với sự thực tàn bạo này, cô thiệt không thể!“Vũ Phong, em khờ quá! Làm sao anh có thể vì chưng vậy mà lại quăng quật rơi em chứ?” Ah nỗ lực ngồi dậy, đôi tay ôm cô ngặt nghèo.“Đừng thương thơm sợ hãi em, đừng… chú ý em nlỗi vậy!” Vũ Phong không đồng ý, nước đôi mắt đã nhỏng dòng suối rơi xuống.“Đừng khóc, em khóc làm anh cũng muốn khóc theo.” Anh rước phương diện cô dán trước ngực bản thân, cảm nhận được thân thể cô không kết thúc run rẩy, “Anh không hề tmùi hương sợ em, chỉ cần anh quá yêu em mà thôi, anh mong muốn bạn có thể gồm có đứa con mưu trí, tuy nhiên anh còn hi vọng không dừng lại ở đó rằng em vẫn sống sát bên anh trong cả cả cuộc đời, thiệt đấy!”“Không… em không muốn anh vì… tình thương so với em mà lại đồng ý hồ hết thứ… anh có thể… yêu thương những người đàn bà khác… em quan yếu cho anh… mà lại những người phụ nữ khác thường bao gồm thể…” Vũ Phong khóc nấc không thành giờ đồng hồ, nghứa hẹn ngào nói phần lớn câu đau lòng.“Sao em có thể suy nghĩ nlỗi vậy? Chẳng lẽ em nghĩ anh muốn kết hôn đó là vày mong bà xã anh sinch nhỏ ư? 3 năm trước chắc rằng anh cũng suy nghĩ như thế, tuy vậy trải sang một quãng thời gian, anh gọi phiên bản thân bạn thích gì, anh chỉ muốn em! Những cái không giống chỉ với sản phẩm công nghệ yếu ớt, chính vì đã có được em là điều đặc biệt quan trọng tốt nhất.”Vũ Phong lại khước từ, “Em cũng đã từng có lần nói cùng với phiên bản thân như vậy… nhưng mà khi em thấy được anh sắp xếp căn uống chống cho baby đó… em tức tốc không thể chút ít tự tín như thế nào hy vọng sống phổ biến với anh… em chỉ rất có thể ko xong xuôi trốn chạy…”Anh trầm lặng nói cô, “Căn uống chống mang đến baby đó chỉ thể hiện tất cả rất nhiều điều anh mong cùng em share, bây chừ anh vẫn gọi nguyên nhân, anh chẳng thể nói anh không bi quan, nhưng mà anh sẽ vậy gật đầu đồng ý sự thật này, chính vì anh làm rõ điều đặc trưng tuyệt nhất là gì.”“Em buộc phải tin anh, vấn đề đó không hề khó khăn 1 chút nào, anh sẽ không còn thấy hụt hẫng bởi việc này! Những biểu hiện trong quá khứ đọng của anh ấy làm cho em nhận định rằng anh chỉ ao ước tất cả rất nhiều đồ vật hữu ích, gồm hiệu quả, sinh sống bên trên đời cần phải tất cả, mà anh làm nên cho em các câu hỏi đáng chết, có tác dụng em 1 mình loại bỏ Paris, nhìn thấy như vậy anh lập tức thiết yếu tha thứ mang lại bạn dạng thân, hãy nhằm anh bù đắp cho em! Xin em!”Vũ Phong vẫn tất yêu chào đón được, “Không! Em không muốn như vậy, em ko muồn anh cần chịu đựng bất kể trách nhiệm gì cả.”“Trách nhiệm? Nỗi ghi nhớ nhung hằng ngày, từng tối hầu như là trách nhiệm sao? Tâm tình mong muốn thương em, yêu thương em đều là trách nhiệm sao? Em cần thiết hiểu lầm anh điều đó, anh muốn em nụ cười, ý muốn em chuộng, chính vì này cũng là niềm vui của anh, sự sử dụng rộng rãi của anh ý, em gọi không? Không 1 ai rất có thể để cho anh gồm xúc cảm như thế, dù có những người dân đàn bà không giống nguyện sinch con mang lại anh, nhưng mà tín đồ anh ao ước chỉ có em nhưng thôi!”Vũ Phong ngẩng đầu lên, góc nhìn nphân tử nhòa, “Sao gồm thể? Sao anh rất có thể đối xử cùng với em nlỗi vậy?”“3 năm trước anh cũng không đủ can đảm tin mình có thể so với em lại đậm đà những điều đó, tuy vậy thời hạn nhiều năm như thế sẽ làm cho anh trưởng thành và cứng cáp rộng, có tác dụng anh quyết đoán thù hơn, dễ thường em không Cảm Xúc được một chút nào sao?”“Em… em cảm thấy được… nhưng mà em không đủ can đảm tin…”Anh thở than rồi lại ôm siết lấy cô, “Là anh không xuất sắc, có tác dụng em không có cảm hứng bình yên, hãy tha trang bị cho sai trái ko đáng tha đồ vật của anh, để anh dùng cả đời bản thân chứng minh mang lại em thấy được không?”“Thật không? Có thể hạnh phúc điều này sao?” Cô khó khăn nhưng mà tin được sự thực này.Lam Chình ảnh Chulặng sử dụng nụ hôn đậm đà làm cho câu vấn đáp, hôn lên khuôn khía cạnh cô, môi cô, tóc cô cực kỳ êm ả dịu dàng, rất là cẩn thận, “Anh yêu thương em, đấy là câu trả lời mang lại phần lớn thiết bị.”Nước đôi mắt Vũ Phong lại tiếp tục rơi xuống, lần này không phải số đông giọt nước đôi mắt vì nhức thương thơm cơ mà là vì cảm cồn.“3 năm nay hình như sẽ khiến cho em tiêu tốn lãng phí vô ích…” Cô cảm khái nói.“Không, 3 trong năm này đáng chđọng, bởi vì nhờ vậy cơ mà họ càng gọi nhau rộng, hiểu bạn dạng thân bản thân hơn.” Anh khẳng định nói.Cô phá ra cười cợt, “Đúng vậy, em càng yêu thương anh hơn.”Cả 2 bạn thuộc ngả xuống nệm, khoan thai trải nghiệm niềm hạnh phúc mang đến muộn này, bởi vì tình cảm của 2 bạn cần trong cả loại ôm bình thường tuyệt nhất cũng biến hóa lễ vật giá trị nhất.“Em chớ lo về câu hỏi con cái, tất cả cứ đọng thuận theo tự nhiên và thoải mái đi, họ cùng nỗ lực thử xem sao, ko cần phải biết kết quả chũm làm sao, điều quan trọng tốt nhất là bọn họ được sống ở bên cạnh nhau.

Xem thêm: Cách Chèn Công Thức Toán Học Trong Word 2003, Cách Gõ Công Thức Toán Học Trong Word

Nhận nhỏ nuôi cũng là 1 trong những ý tốt, chỉ việc được thuộc em trải qua quy trình trưởng thành của nhỏ đang là hạnh phúc lớn nhất rồi.”“Ừ.” Vũ Phong sẽ ốp lại vai anh chấp nhận.“Vậy… anh thuyết phục được em rồi ư?” Anh cực kì stress hỏi.“Đúng vậy, anh vẫn tngày tiết phục được em.” Cô lặng ngắt 1 thời gian sau cùng cũng trả lời.Anh ngay lập tức chớp nhoáng nlỗi buông bỏ vứt được trọng trách, “Trời ơi! Anh đổ các giọt mồ hôi nhiều quá, nếu như không thể thuyết phục được em, anh Chắn chắn chỉ từ biện pháp nhốt em nghỉ ngơi căn phòng này quá.”Anh tận dụng thời dịp nói, có tác dụng cô bật mỉm cười, “Lại đây! Em vệ sinh các giọt mồ hôi đến anh.”Đôi tay bé dại bé nhỏ của cô ý nỗ lực đem khnạp năng lượng, lau trán, mặt, cổ anh, Lam Chình ảnh Chuim cảm nhận được âm tkhô hanh cùng sự êm ả dịu dàng của cô ý, bạn dạng thân tự mngơi nghỉ nút áo nói, “Nơi đó cũng đổ mồ hôi.”Cô liên tiếp men theo vòm ngực anh mà lại lau, nhức lòng bởi vì thấy anh tốn nhiều công sức của con người điều này, đắn đo thân thể anh bao gồm chịu nổi không?“Còn chỗ này…” Anh kéo tay cô xuống bên dưới.Gò má Vũ Phong ửng hồng, “Anh?”“Dục vọng bị đè cổ nén trong 3 năm thực tiễn khó mà lại vào 3 ngày có thể giải quyết và xử lý xong xuôi được.” Anh cười cợt giảo hoạt.“Đừng loàn nữa! Sức khỏe mạnh anh vẫn chưa xuất sắc mà!”“Thì sao? Em ko Cảm Xúc anh vô cùng tất cả sức sinh sống sao?” Anh vậy ý nói điều đó.Vũ Phong cứng họng, ko vấn đáp được.“bên cạnh đó bọn họ đã và đang vô hotel rồi, dĩ nhiên phải có tác dụng chút câu hỏi ở vào hotel bắt buộc làm!”“Anh còn giỡn? Em kệ anh!” Vũ Phong rút ít tay ra, định bước xuống nệm.“Đừng đi! Anh sẽ không còn nhằm em bỏ đi nữa đâu.” Anh kéo tay cô, làm cho cô bị khóa chặt trước lồng ngực bản thân, cúi đầu hôn lên khuôn phương diện, trán với tóc cô.“Bỏ em ra!” Vũ Phong thực hết bí quyết với anh.Anh quấn chặt đem cô ko buông, liều mạng thử dùng, “Ai kêu em góp anh lau những giọt mồ hôi mà lại dịu dàng êm ả nlỗi vậy? Anh chịu không nổi nên vui tươi thôi. Anh siêu mong muốn có em, hy vọng đến nỗi chịu ko nổi, em lại bỏ mặc anh chạy xa những điều đó, vẫn vậy thân thể sẽ với căn bệnh mà yêu cầu tỏ bày với em, lấy thân thể em trao đến anh đi!”“Không được mà!” Cô giãy giụa mong mỏi thoát ra khỏi anh, mà lại Lam Cảnh Chuim nkhô cứng tay vẫn cởi hết quần áo của cô ý, làm lộ ra thân thể xinh tươi, làm anh cần yếu làm sao rời mắt được.“Đừng những điều đó, em sợ hãi anh đang bất tỉnh nhân sự đi thôi… “Vũ Phong giãy giụa không được, chỉ hoàn toàn có thể van nài nói.“Nếu như em quán triệt anh, anh new thực ngất xỉu đi đó!” Đôi tay anh bắt đầu kiếm tìm tìm, khám phá 1 cách Trắng trợn, có tác dụng cô ko nhịn được căn vặn vẹo thân bản thân, ý muốn bỏ trốn mà lại lại không thể tránh khỏi kích thích sinh lý chết tín đồ kia.“Vuốt ve sầu anh…, anh khôn cùng ưng ý em vuốt ve sầu anh…” Anh kéo bàn tay nhỏ tuổi nhỏ bé của cô, mong cô tháo dỡ quăng quật áo quần của anh ý.Đối diện với đòi hỏi khẩn thiết của anh ấy những điều đó, cô căn bạn dạng chẳng thể kháng đối, chỉ hoàn toàn có thể vừa lòng dục vọng của anh ý, bắt gặp biểu tình mê muội của anh là cô run rẩy theo.“Đúng vậy, tay em… đừng ngừng lại…” Anh cúi đầu cắm dịu cổ cô, kích cồn mà lại mút ít lấy không dừng.Cả 2 nhanh lẹ lõa lồ chú ý nhau, dịp da giết thịt xúc tiếp với nhau càng mê hồn lạc lối, dẫn mang lại âm điệu của sự cảm giác vừa phiến tình vừa căng thẳng mệt mỏi.“Nói anh nghe, em say mê điều đó không?” Anh duỗi tay tiến vào giữa 2 người, bước đầu sự kiếm tìm kiếm rất thân mật, vừa ý muốn nhận thấy cỗ dạng ntạo chết giả của cô, vừa mong mỏi nghe những lời nói chăm lo van xin của cô ý.“Không ghét là được!” Cô không thích làm ăn nhập tính háo chiến thắng của anh ấy.“Cái gì?” Anh nhướng cao ngươi, ngón tay càng truy quét điên loạn là cô đạt đến kích tình cực điểm.“Chình ảnh Chuyên, anh lỗi quá… thôi mà…” Cô lại đầu mặt hàng rồi, đầu mặt hàng trong khi cực kỳ rét rộp này.“Câu này phải để anh nói bắt đầu đúng, lần này em hãy sinh hoạt trên được không? Đầu anh còn tương đối choáng, ví như rất có thể ở đã đỡ rộng 1 chút ít.” Lam Cảnh Chuyên kiểm soát và điều chỉnh lại bốn thay của cô ý, làm cô ngồi lên eo của anh, thiết bị cứng của anh ấy khớp với sự quyến rũ và mềm mại của cô ấy.“Em ko muốn… vậy thì kỳ quá…” Vũ Phong trinh nữ ngùng.“Được nhưng, trường hợp em không thích anh bất tỉnh đi, thì hãy mau chóng hy sinh cứu giúp nước đi!”“Đáng ghét!”“Đúng! Đúng rồi, đó là nlỗi vậy!”Cả 2 người ko nói thêm lời làm sao, chỉ còn lại tiếng thngơi nghỉ dốc với rên rẩm không dừng…10 giờ sáng chủ nhật, Lam Chình họa Chuyên ổn với Vũ Phong đúng giờ đến nhà họ Lê.Nhấn chuông cửa ngõ, xuất hiện ra, vừa bước vào chống Lam Cảnh Chuyên ngay lập tức quỳ xuống trước khía cạnh tất toàn bộ cơ thể công ty họ Lê, “Xin lỗi, là con đã khiến cho Vũ Phong Chịu đựng khổ!”“Chình ảnh Chuyên!” Vũ Phong quá bất ngờ chú ý anh.Lê Vệ Nhiên gầm lên, “Tiểu tử, cậu cho rằng như thế gồm tác dụng sao? Trước hết có tác dụng đàn bà tôi rời khỏi quê hương cho 3 năm ttách, tiếp đến lại lên báo đăng việc chình ảnh cáo kia?”“Tất cả gần như là lỗi của bé, lần đó là do bé không đủ yêu thương cô ấy, phải new nhằm cô ấy loại bỏ, bé chỉ gồm cầm cố rước cả đời này bù lại cho cô ấy!” Lam Cảnh Chuyên ổn thành chân thành ý nói.Khang Danh Lị dựa bên tín đồ Lê Vệ Nhiên, nước mắt cứ vậy cơ mà ràn rụa, “Con rể nnơi bắt đầu, bé đừng như vậy, mau đứng lên!”“Không được!” Lê Trung Hằng với Lê Trung Nhạc cùng la lên.“Không sai! Ngay cả đi ra đường cũng không dám ngấc đầu lên.” Hoàng Thu Trân cũng phân phối.“Mọi người… đều người đừng trách anh ấy!” Vũ Phong nghẹn ngào, theo đó ngay tức thì quỳ xuống, “Là bé không giỏi, con cho rằng tránh vứt anh ấy… rời vứt anh ấy là đúng, không ngờ tới… đã trường đoản cú tiêu tốn lãng phí 3 năm trời!”“Không! Vũ Phong, nếu như không tồn tại 3 năm kia, anh hiểu quan yếu hiểu được trái tim anh, đây là hình pphân tử anh xứng đáng chịu!” Lam Cảnh Chuyên tức khắc di động cô.“Cảnh Chuyên…” Vũ Phong mong khóc rồi.Đôi oan gia này cứ ôm cứng đem nhau, giống hệt như song uyên ương quấn nhau không muốn tách bóc rời.“Được rồi, đừng nói nữa!” Lê Vệ Nhiên sau cuối cũng lòi ra thú vui ưa chuộng, “Làm đa số tín đồ lo ngại 2 đứa điều này, thiệt cũng tương đối quá đáng, kể từ bây giờ, 2 đứa nên yêu thương thương thơm nhau, đọc chưa?”“Ba, mẹ…” Lam Chình họa Chuim và Vũ Phong không dám tin nhì các người, không ngờ phần đa tín đồ lại tha máy cho chính mình như vậy.“Không được để em gái khóc nữa, nếu như không anh và tính sổ với em.” Lê Trung Nhạc nói.“Cũng đừng nghịch tròn loại gián điệp gián côn trùng gì nữa, 3 năm nay, bởi ý muốn giấu tăm hơi Vũ Phong ở chỗ nào, con thiệt thấy ngột ngạt lắm rồi!” Lê Trung Hằng mỉm cười khổ.Khang Danh Lị thay đem tay Vũ Phong với Lam Chình họa Chulặng, nhằm 2 fan thuộc đứng dậy, “Có thể thấy được 2 đứa kết hợp những điều đó, phần nhiều người thiệt hết sức vui mừng.”Lam Cảnh Chuyên thngơi nghỉ hắt ra, “Cám ơn mẹ, mong muốn nhỏ không có tác dụng phụ lòng phần đông hy vọng của người mẹ cùng với con.”Vũ Phong cũng mỉm cười, “Đúng đó! Đều trên mẹ! Hại bé chạm phải oan gia như anh ta.”Khang Danh Lị cười cợt ha ha ko khnghiền mồm lại, Lê Vệ Nhiên tulặng cha, “Hôm ni cứ đọng nhằm phần lớn fan tâm can cthị xã cũ đi, đến nhà hàng quán ăn “Bích Hải” ăn uống 1 bữa nào!”“Tán thành!” 4 đứa tiểu quỷ trong công ty đồng tkhô giòn hô to.1 đoàn bạn nhạ chúng ta vừa đến trước nhà hàng “Bích Hải”, vừa đẩy lối ra vào, thế ra tín đồ nhà họ Lam đã ngồi phía vào, toàn bộ đông đảo nghểnh cổ ra hy vọng chờ!“Nam nữ chính đến rồi!”“Yeah! Mau khui sâm panh thôi!”“Cung tin vui cung hỷ! Đuổi theo cô vk bỏ trốn thành công!”Lam Chình họa Chulặng và Vũ Phong bỡ ngỡ nhìn hồ hết bạn, không ngờ tranh ảnh này y hệt 3 năm ngoái, ttách ạ! Mọi người thực hết sức quan tâm, lo ngại cho cả 2.Lê gia cùng Lam gia thuộc chạm mặt gỡ nhau, cả 2 mái ấm gia đình hòa giải làm cho náo nhiệt hẳn lên!