Lúc tứ cánh môi cánh hoa dán gần kề sát vào nhau, đầu óc Thuỷ Tâm Nhu trống trống rỗng, body hệt như xẹt sang một dòng năng lượng điện.Mùi xạ hương thơm bên trên tín đồ anh xâm nhtràn lên từng nang lông của cô ấy, đưa về cảm xúc quái đản.Cánh môi mỏng dính mà khêu gợi của anh in lốt bên trên đôi môi hồng của cô ý, môi mỏng lãnh nlép của anh ý lại ko không đủ sự dịu dàng, cảm giác cực kỳ ẩm ướt bịn rịn day xong xuôi trên môi cô… cuồng tđọng giành đem mừi hương địa điểm môi cô.Cô cũng rất khác những người phụ nữ khác, trong những lúc đàn ông hôn nhiệt tình thì đủng đỉnh nhắm mắt lại, ngược trở lại mắt trợn tròn, trong những khi sững sờ hai con mắt chợt chớp chớp vài mẫu.Cái hôn này tràn ngập khá thở bá đạo của Đường Diệc Sâm, bàn tay vẫn truyền thuốc tiêu viêm tê của anh ý đang rất là tự nhiên và thoải mái nâng gáy cô.Anh đâu nào giống như một bệnh nhân, từ trên đầu đang giống như không có bài toán gì.Chút thương thơm tổn trên tay anh xác định ko khiến anh chết được.Đúng, nói ko chừng anh lại còn sống lâu trăm tuổi nữa!Chết thong dong không ngừng, cô lại vẫn liếc thấy khuôn khía cạnh tuấn tú của anh ấy ví dụ lấn lại sát cô.Nhìn dáng vẻ anh hôn mê mệt mê điều đó, hôn mang đến cuồng nhiệt như vậy, hận cần yếu ăn cô sạch sẽ sành sanh…Cái một số loại cảm giác này ngay tắp lự giống như vẫn coi làm việc bên trên TV vậy: một tín đồ bọn ông thâm nám tình hôn người thiếu phụ anh ta yêu.Có khohình ảnh tự khắc như thế, Thuỷ Tâm Nhu thất thần, trong đầu bị ảo giác nhồi nhét.Chiếc đũa vào tay cô cằm chỉ gắp miếng sủi cảo tôm không biết trường đoản cú cơ hội nào lại rơi xuống khu đất, hai mẫu đũa bây giờ trống trơn tuột. Cô hoàn toàn không phân biệt được.Lửa nóng thường xuyên dơ lên, bất thình lình, Thuỷ Tâm Nhu không nhịn được vạc ra giờ ‘ưm ưm’. Bàn tay đặt tại bên trên ngực Đường Diệc Sâm tấn công qua lại, có muốn đẩy anh ra.Anh nhấm nháp vẻ đẹp mắt và ngọt ngào của cô ý, anh tham mê lam chỉ chiếm đem tương đối thsinh sống của cô ý. Trên tín đồ cô bám mùi mùi hương thanh nhàn nphân tử mê hoặc anh, trong đầu anh cũng ko kìm nén được lộ diện bốn vị tuyệt mỹ tiêu hồn đêm kia.Anh ý muốn rộng nữa… Anh không thích làm cho cô có thời cơ tách né anh.Đồ giữ manh, đang cơ hội như thế nào rồi Nhiều hơn bá đạo điều đó, vào cái đầu giữ manh này toàn là làm thế nào nhằm lừa cô, chỉ chiếm đương đại của cô ý, anh không thích sinh sống nữa sao?Cái tay truyền dung dịch tiêu viêm tê của anh ý tiết đã rã ngược trở lại, anh tất cả biết không vậy?Tuyệt không cảm giác nhức sao?Máu cơ đầy đủ đã chạy vào trong ống dẫn truyền dung dịch tiêu viêm kia, khoé đôi mắt của cô đã liếc thấy.Cô cử rượu cồn như vậy cũng không khiến cho anh giới hạn hành động đoạt lấy lại, Đường Diệc Sâm vẫn nhỏng cũ từ thường xuyên cthị trấn anh muốn có tác dụng.Không bao gồm bất kỳ chuyện gì quan trọng đặc biệt hơn đối với câu hỏi anh hôn cô.Thuỷ Tâm Nhu bị sự vô sỉ của anh ý vượt qua, đôi mắt hoạt bát đột nhiên hiện nay chút tinh ranh con. Cô đột nhiên dùng lực cắn môi bên dưới Đường Diệc Sâm. Thừa lúc anh bị đau nhíu ngươi trong giây lát kia, cô lại sử dụng lực đẩy anh ra.“Này, anh không muốn sống nữa sao? Muốn nắn bị tiêu diệt thì chết nhanh chóng đi, tôi không tuân theo hầu.”Một đôi mắt đẹp mắt toát ra tia lửa, Thuỷ Tâm Nhu khó tính trừng đôi mắt Đường Diệc Sâm.Hẳn là hết sức nhức rồi, cô thấy, anh nhăn xin càng sâu.Quỷ tha ma bắt bên anh ta, làm cho quỷ cũng phong lưu! Đường Diệc Sâm nhìn tay bản thân, thờ ơ nhún vai.“Một chút ít ngày tiết nhưng mà thôi, không bởi tiết rã thời gian ở bến bãi đỗ xe pháo lúc ấy. Huống hồ, thiệt chính xác là không bị tiêu diệt được.”Lông ngươi khẽ rung, rồi sau đó chậm rãi giương lên, nhỏ ngươi Black sáng sủa quắc loé sáng, ngặt nghèo quan sát châm bẩm Thuỷ Tâm Nhu.Hừ một giờ đồng hồ, Thuỷ Tâm Nhu bĩu môi nói: “Anh ở phần này ngóng, tôi Call y tá cho tới giúp anh truyền dung dịch tiêu viêm lần tiếp nữa. Nhìn xem, tay sẽ sưng lên như vậy, lại vẫn giống hệt như trẻ em phân vân nghe lời.”Lúc Thuỷ Tâm Nhu xoay người cơ, cô bị Đường Diệc Sâm bắt được khuỷu tay.“Em sinh hoạt lại cùng với anh thì anh đang truyền dung dịch tiêu viêm lần tiếp nữa. Nếu không, em bảo y tá cho tới rút ít kim ra, anh ý muốn về bên, anh ko sống cơ sở y tế.”Uy ức hiếp trằn trụi, phía trên tuyệt vời chưa phải là cách biểu hiện mà lại một bạn bệnh bị tmùi hương phải có.Nếu không phải nể khía cạnh anh cứu vãn mạng cô, cô thiệt mong mỏi một cước đá anh xuống nệm bệnh dịch. Cô bắt đầu không muốn quản lí sống mái của anh nha.Hkhông nhiều sâu vài ba mẫu, cực lực áp dụng oán thù hận trong lòng, Thuỷ Tâm Nhu nhếch khoé miệng nói: “Được, không thành sự việc, đêm nay tôi sinh hoạt lại cùng anh.”Phát hiển thị không, cơ mặt khoé miệng cô vẫn ko cựa quậy, chỉ tất cả trên da với theo ý mỉm cười nhợt nphân tử.Nghe vậy, Đường Diệc Sâm buông tay, môi mỏng dính khêu gợi hơi hơi nhếch lên, tạo thành thành một độ cung tà mị cuồng tđọng.Bình tĩnh chú ý trơn sống lưng Thuỷ Tâm Nhu, ánh nhìn nhan sắc bén của anh tồn tại tia hứng thú.————————Y tá góp Đường Diệc Sâm gỡ chốt để mang klặng truyền xuống dứt cô ngay tức khắc tránh đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại nhì fan bọn họ.Bây giờ, Thuỷ Tâm Nhu thức thời, cô dời ghế dựa ra xa Đường Diệc Sâm chút. Nhưng mà lại, vẫn chẳng thể ngăn hạn chế được bầu không khí quỷ dị tỏa khắp tư phía trong chống bệnh dịch.“Bà buôn bản, anh đói bụng, anh vẫn muốn nạp năng lượng sủi cảo tôm.” Đường Diệc Sâm không chớp góc nhìn chăm bẳm Thuỷ Tâm Nhu, vẻ khía cạnh của anh ấy có phần giữ manh, ngươi cũng xấu xa nphía lên.Đoạn Vô Ngân, thương hiệu khốn kiếp đơn vị anh, đi lâu điều này vẫn không Chịu trlàm việc về!Thuỷ Tâm Nhu u oán thù bực bội liếc nhìn Đường Diệc Sâm, cô sống trong trái tim hung hăng mắng Đoạn Vô Ngân.“Bà xóm, bình dung dịch tiêu viêm không hề bao nhiêu, còn nếu như không, bọn họ ngừng khoát để cho y tá rút kim ra đi, không treo. Em xem, chiếc tay của anh bị thương bắt đầu khâu lại, bác sĩ nói tất yêu tuỳ tiện lộn xộn, phải ghi nhận kiềm chế chút. Cái tay đó lại đính thêm ống truyền thuốc tiêu viêm, anh đói bụng ko biện pháp gì ăn uống được.”Mi tâm nhnạp năng lượng lại, ánh nhìn Thuỷ Tâm Nhu không khỏi lộ ra một ánh nhìn khinh bỉ.Anh cũng đã kể tới cô không đường tăn năn lui, cô còn có thể ra làm sao. Cô đành bắt buộc di chuyển cái ghế đến trước mặt anh, hầu hạ anh ăn uống.Bà thôn đút gì đấy đầy đủ quan trọng đặc biệt thơm, mặc dù vẫn nạp năng lượng qua cơm trắng chiều, Đường Diệc Sâm vẫn nạp năng lượng mấy mẫu sủi cảo tôm, lại ăn thêm mấy chiếc sủi cảo hấp.Sớm biết bà xã sẽ đem những đồ này nọ mang đến thăm anh, anh sẽ không còn ăn cơm trắng chiều, để bụng đói nhằm cô cho tới đút ít nạp năng lượng.Đường Diệc Sâm nạp năng lượng thoả thuê, dung dịch tiêu viêm cũng không còn, hiện tại, anh đã ầm ĩ đòi tắm rửa.Phòng dịch VIP. chính là có khá nhiều khuyến mãi, môi trường chẳng phần đa êm ấm nhỏng công ty, trong cả phòng tắm nào đó đều có, mùi dung dịch liền kề trùng cũng ko cực nhọc ngửi như vậy.Đóng chặt cửa ngõ nhà tắm, Đường Diệc Sâm không nkhô hanh ko lừ đừ biên soạn một tin nhắn, sau đó gửi mang lại Đoạn Vô Ngân.Nghe giờ đồng hồ nước rã ào ào, Thuỷ Tâm Nhu cũng đã ăn uống thoả thuê, trái tim không khỏi stress hoảng loạn. Theo bản năng, cô sững sờ chú ý nhà tắm tạm dừng hoạt động sáng đèn.Lần đó… ở trong nhà anh….Thuỷ Tâm Nhu nhíu mày, hàm răng gặm môi dưới, chống tuyến trong lòng dựng lên.Từ thời điểm 14 tuổi trlàm việc đi, cô vẫn ra nước ngoài du học. Cô ngược lại nhìn bạn làm việc ở kề bên từng người từng người dân có chúng ta trai, lại đổi tới mấy lượt chúng ta trai. Chỉ riêng cô vẫn làm tiếp phòng con đường thanh khiết, cô cần được chạm chán đúng fan tê của mình bắt đầu có thể giao ra.Không nghĩ cho tới, cô nghỉ ngơi bên trên tay Đường Diệc Sâm bị anh bắt giữ.Cửa nhà tắm đùng một cái bị bán ra, Đường Diệc Sâm mặc áo tắm rửa màu trắng đi ra.Đuôi tóc hãy còn nhỏ tuổi nước, cổ áo rửa ráy rộng lớn msinh hoạt, lòi ra vòng 1 snạp năng lượng kiên cố color đồng. Tên du côn cơ quan sát có bao nhiêu liều lĩnh tức thì gồm bấy nhiêu.“Bà thôn, em cũng tắm rửa rửa một chút đi. Em không biết là trên tín đồ em giữ mùi nặng món ăn nặng nề ngửi sao? Còn có mùi cháy khét nữa?”Nghe giọng nói Đường Diệc Sâm, Thuỷ Tâm Nhu nhanh nhẹn kéo suy xét bay xa trngơi nghỉ về.“Em hoàn toàn có thể mặc áo sơ ngươi của anh trước, sáng sủa mai anh bảo Vô Ngân chuyển đồ dùng qua rứa.”Đột nhiên Thuỷ Tâm Nhu híp góc nhìn Đường Diệc Sâm.Người bầy ông trước đôi mắt này cho tới cùng là tất cả bao nhiêu gian trá vậy, anh lại vọng tưởng chuyện xưa tái diễn sao?Cô đang ngớ ngẩn dốt một đợt, khẳng định cần thiết liên tiếp nghe anh.Đường Diệc Sâm, tôi tin anh mới là lạ!Lần trước ở trong nhà anh một thân ẩm ướt, lúc đó chẳng nên anh nói để cho người ta rước áo xống qua mang đến tôi, hiệu quả thì sao. Cô ngâm vào trong nước tắm rửa, áo quần không có mang lại, lại còn biến đổi cô vươn lên là chật trang bị như thế.Lại còn lấy cô ăn uống đến xương cốt cũng chẳng còn!“Không sao cả, tôi ko rửa ráy, sáng sủa mau chóng tương lai về đơn vị xử lý, tôi giỏi ko cảm thấy trên người dân có mùi cực nhọc ngửi. Cái cơ.. nếu như anh ko say mê tín đồ tôi giữ mùi nặng cực nhọc ngửi…. À, vậy mà tôi quên, anh ngày nay là người mắc bệnh, đề xuất kìm nén một chút ít, vì vậy, vày giỏi mang lại anh, tôi vẫn đề xuất ngồi xa chút, miễn cho mùi hương xăng bên trên fan tôi có tác dụng sặc anh.”Nói xong xuôi, Thuỷ Tâm Nhu đã ngồi trên ghế ngồi, tuỳ ý lật coi tạp chí bỏ trên bàn trà soát.“Chuyện kia… Nếu anh mệt mỏi anh cđọng ngủ trước đi, tôi mong lướt web một chút ít.”Mặc mặc dù không ngửng đầu nhìn, Thuỷ Tâm Nhu cũng cảm nhận được gồm một tầm đôi mắt cực nóng khóa chặt cô, quan sát chăm chú cô khiến cho body toàn thân ko được tự nhiên và thoải mái.Đường Diệc Sâm nằm ở bên trên nệm, có tác dụng rứa nào cũng mất ngủ. Mặc mặc dù nhắm nhị đôi mắt lại, anh vẫn cực kì mẫn cảm biết được Thuỷ Tâm Nhu sẽ làm những gì.Cô làm gì mà lại đọc sách chđọng, lật cho tới lật lui, không im lòng.Anh còn nghe được, cô đứng dậy lấn sân vào phòng tắm giặt, cũng truyền ra giờ nước.Thuỷ Tâm Nhu chỉ cần cọ phương diện một chút, soi gương.Trên bạn cô quả thật bám mùi vị khó khăn ngửi, cô cũng không phù hợp. Cô chỉ hi vọng Đường Diệc Sâm mau ngủ, cô không muốn ra bên ngoài tiếp tục bị khuấy rối, bắt buộc ra sức xem xét nhằm ứng phó anh.Lúc đem khăn tay vệ sinh nước, lơ đãng, Thuỷ Tâm Nhu liếc thấy áo xống Đường Diệc Sâm ráng ra treo trên giá treo.Xì…. quần lót màu Đen của anh ấy là hãng bảy bé sói.Chỉ là nhanh nhảu liếc đôi mắt một cái, Thuỷ Tâm Nhu đã đối lập địa điểm bộ vị hết sức quan trọng màu sắc xoàn sẫm của đầu sói cơ, đầu sói như thực bao gồm tuyệt hảo sâu sắc, nó thiệt sự vô cùng tương tự anh thời điểm liều lĩnh.Cái miệng tê vẫn mở ra, tựa hồ nước mong mỏi nói: Nó cực kỳ đói khát!Kìm lòng không đậu, vào đầu Thuỷ Tâm Nhu vậy nhưng hiện hữu hình hình ảnh Đường Diệc Sâm chỉ khoác một chiếc quần lót như vậy lưu lại manh đứng trước mặt cô….“Lưu – manh!”Thuỷ Tâm Nhu không từ công ty được mắng ra giờ đồng hồ, mặt cô hồng hồng, lại còn hồng mang lại với tai, lại còn rét bỏng.Cau chặt ngươi, Thuỷ Tâm Nhu cúi đầu vốc nước rét cọ phương diện.Ở trong phòng tắm dây dính thật thọ, cô bắt đầu ra đi. Không kìm giữ được, hai con mắt đẹp nhất nlỗi nước liếc sang trọng dòng nệm cơ.May mắn, Đường Diệc Sâm đang ngủ.Thật sâu thsinh hoạt nhiều năm một tương đối, Thuỷ Tâm Nhu vỗ vỗ ngực định thần lại.Cơm chiều còn chưa được nạp năng lượng lại bị hành ở bến bãi giữ xe điều này, hết sức nkhô nóng, Thuỷ Tâm Nhu lập tức dựa vào ghế tựa ngủ thiếp đáp đi.Nghe thấy tiếng hít thở mỏng manh túc tắc của cô ý vang lên, Đường Diệc Sâm nằm tại vị trí trên nệm msống mắt. Anh lừ đừ xuống nệm đi tới địa điểm cô.Mặc mặc dù cho là ngủ, nhị tay Thuỷ Tâm Nhu vẫn theo phiên bản năng bít ngực mình, đôi mắt sâu thẳm của Đường Diệc Sâm trẻ khỏe teo rụt lại, lướt sang một chút tinh vi.Khe khẽ, môi mỏng manh khơi gợi thần chần chờ quỷ không tuyệt trộm hương. Hiện nay, Đường Diệc Sâm khẽ nhếch cánh môi giương lên một độ cung đáng yêu.Anh không để ý bên trên tay truyền mang lại cực khổ như cơ liệt, anh ráng ý bế Thuỷ Tâm Nhu lên, đặt tại trên chóng.Anh làm sao có thể khinh ghét hương thơm xăng trên người cô, thân thể cô bao gồm mừi hương làm cho anh mê muội.Đường Diệc Sâm kiểm soát miệng vết thương thơm, chỉ cần nhức cũng không có trngơi nghỉ hổ hang. Theo cạnh bên sau, anh cũng ở lên nệm ôm Thuỷ Tâm Nhu vào trong tim.Anh vẫn để cho cô gối đầu lên trên cánh tay vẫn truyền dung dịch tiêu viêm kia dễ chịu và thoải mái vào giấc mộng, nghe tương đối thsống của cô ý cảm giác thật sự hết sức tốt!————————-Hôm sau, dịp Đường Diệc Sâm tỉnh lại dường như không thấy Thuỷ Tâm Nhu nữa. Mà chống bệnh lý của anh lại có thêm một vị khách hàng không mời nhưng mà đến.“Cảm ơn Tổng chủ tịch Thuỷ tới thăm bệnh dịch, anh vượt khách khí, lại còn sở hữu theo hoa thuộc hoa trái. Tôi cũng không phải bị bị bệnh gì, chỉ cần bị thương thơm dịu, cũng chỉ truyền chút ít nước phòng sinch nhằm ngăn uống vệt thương không bị viêm nhưng thôi.”Ngồi sinh hoạt trên ghế, đôi mắt sắc bén của Thuỷ Mộ Hàn tuỳ ý quét qua một lượt, lập tức thu ánh nhìn trlàm việc về, đối lập với Đường Diệc Sâm tản ra ý vị quan liêu ngay cạnh sâu sát.“Tổng chủ tịch Đường cũng không bắt buộc khách khí, không chỉ có vậy, anh cũng là vì Nhu Nhu nhưng bị thương thơm. Dù mang lại chỉ nên vết thương thơm dịu, về lý cũng đề nghị mang đến thăm anh không hẳn sao, em rể tương lai? Tối hôm qua Nhu Nhu tại đây cùng với anh? Em ấy chưa về nhà!”Ánh đôi mắt dung nhan bén trầm lặng của Đường Diệc Sâm chú ý thẳng Thuỷ Mộ Hàn, ha ha… anh cười cười cợt.Một câu ’em rể tương lai’ của Thuỷ Mộ Hàn đùng một cái gồm cảm giác kéo sát lại khoảng cách vào không gian 1-1 thuần.“Ừ, về tối qua cô ấy ở đây với tôi. Mọi fan phần đông là fan một bên, rỉ tai không bắt buộc khách sáo.”“Anh mong tính núm nào? Mục đích?”“Cùng nhau bắt tay hợp tác.” Khoé mồm Đường Diệc Sâm hơi khá gợi lên, con đường đường nét tuấn dật xuất sắc ôn hoà khiến cho người ta ko chú ý ra bất kỳ cảm xúc gì của anh ý.“Tổng giám đốc Thuỷ biết tôi mong muốn là cái gì, tôi tin cậy anh cũng hoàn toàn có thể có tác dụng được. Tôi cầu chúc đến anh đoạt được quyền khai thác mỏ số 3 bên Nam Phi cơ. Đúng rồi, tôi bắt buộc trị lại, luôn Điện thoại tư vấn Tổng giám đốc Thuỷ những điều đó vô cùng không lễ phép, đúng không ạ, anh vợ?”Hừ một tiếng, Thuỷ Mộ Hàn không có vai trung phong tình cười mỉm cười. …Mang theo bữa sớm trsống về, Thuỷ Tâm Nhu dừng cước bộ, cô sững sờ đứng nghỉ ngơi bên cạnh cửa. Cô bình tĩnh nghe tín đồ sống bên phía trong thủ thỉ với nhau.Đứng một hồi, cô luân chuyển fan xoay đầu vứt đi, lúc đi qua thùng rác rến, cô ráng bữa sáng trong tay loại bỏ đi.Từ bệnh viện trnghỉ ngơi ra, cô về lại nhà, xử trí một phen kết thúc mới cho tới Vạn Huy đi làm việc.Không thọ sau, cô thấy được thông tin mời họp báo tuim ba hợp tác và ký kết giữa Vạn Huy và Liên Khải: Vạn Huy phê chuẩn đầu tư vào dự án thu sở hữu Mỹ Trang của Liên Khải, kỳ tkhô giòn toán thứ nhất 5 triệu sẽ ổn thoả gửi vào tài khoản Liên Khải, cũng có tương lai sẽ tiếp tục rót chi phí.Đường Diệc Sâm tham dự họp báo, Thuỷ Mộ Hàn cũng ngơi nghỉ kia, sau này nhan đề nhất định là hình ảnh chụp chung của nhị bạn bầy chúng ta.Ảnh hưởng trọn bởi vì tin tức tốt này, giá cổ phiếu của Liên Khải thuộc Vạn Huy đa số cụ thể tăng lên.Truyền không còn bình thuốc tiêu viêm, xế chiều hôm đó, Đường Diệc Sâm hoàn toàn giấy tờ thủ tục xuất viện.———————Sống sống lưng rộng thoải mái phụ thuộc vào ghế da màu Black, Đường Diệc Sâm nhắm mắt lại, xem dịu cảnh quan cất cánh vút qua bên cạnh cửa sổ.Trong không gian im tĩnh, bị tiếng nói của một dân tộc khàn khàn trầm tốt của Đường Diệc Sâm phá vỡ.“Vô Ngân, số đông sẽ bố trí ổn chưa?”“Anh Sâm, toàn bộ đông đảo sẽ sẵn sàng ổn định thoả, bây chừ hy vọng mang lại hội trường sao? Ký giả media gần như đã đi vào đủ.”“Ừ, đi gặp đi.” Đường Diệc Sâm bỗng nhiên mở mắt, anh đem Smartphone ấn một hàng số.“Bà thôn, còn đã bận sao? Buổi sáng hôm nay sao không ngóng anh dậy lập tức đi rồi hả? Anh lưu giữ em rồi!”Đường Diệc Sâm ko từ bỏ giác sút phải chăng tkhô hanh âm, ôn nhu để cho Đoạn Vô Ngân đang tài xế ko khỏi nổi hết cả domain authority con gà.Lão đại, dỗ ngon dỗ ngọt thiếu nữ gồm bắt buộc để ý một ít hay không. Đường Diệc Sâm mà cũng lộ vẻ nhu tình, thiệt là anh trước đó chưa từng nhìn thấy bên trên con tín đồ Fe đá này.Đầu tê điện thoại thông minh trầm khoác vài ba giây bắt đầu lờ đờ truyền ra khẩu ca bé dại vơi của Thuỷ Tâm Nhu. “Ừ, tôi bao gồm việc đi trước. Thấy anh còn chưa thức giấc, cũng ko quấy rầy và hành hạ anh.”Vừa nói điện thoại, Thuỷ Tâm Nhu vừa vén tóc bên trên trán. Biểu tình của cô rét nlỗi băng, không tồn tại một tia ánh nắng mặt trời, trong cả giọng nói cũng đều có chút ít áp lực đè nén lãnh nxịt.“Chút ít nữa em tất cả rhình họa không? Anh nghỉ ngơi đại shình ảnh TTTM Landmark ngóng em.


Bạn đang xem: Truyện tình yêu tan vỡ khắc cốt ghi tâm


Xem thêm: Dưới Bóng Những Cô Gái Tuổi Hoa &Apos;, Dưới Bóng Những Cô Gái Tuổi Hoa

Cho dù em cho tới trễ cố gắng làm sao anh cũng đợi.”“Đợi chút ít nữa xem sao, tôi còn một buổi họp. Không nói nữa, tôi bắt buộc chuẩn bị rồi.”Tiếng nói vừa chấm dứt, Smartphone truyền ra giờ đồng hồ ‘tút tút’.Đôi mắt rạm thuý nheo lại, di động Đường Diệc Sâm vẫn đặt ở mặt tai.Môi mỏng tanh mấp vật dụng, anh chậm rì rì quắp điện thoại thông minh, cũng từ bỏ trong ví tiền tây trang lấy ra một cái vỏ hộp nhỏ tuổi tinch mỹ xuất hiện coi.Anh nhìn vô cùng chú ý, vẻ mặt của anh ấy cũng khôn xiết trang nghiêm.Anh biết cô là 1 bên xây cất trang sức quý cực kỳ xuất xắc, càng biết góc nhìn của cô ý cực kỳ moi móc.Đá quý thông thường, cô coi không vào đôi mắt.Cái hộp nhỏ này chính là nhẫn DR (Darry Ring) anh đặc biệt quan trọng sẵn sàng do cô, là anh phụ thuộc vào thân phận của bản thân mình và ý nghĩa đặc biệt đặt có tác dụng.Vì cố, anh còn ký vào hiệp nghị tình cảm thực sự.Chiếc nhẫn này cũng là có một không hai bên trên trái đất, anh ý muốn từ bản thân đeo vào ngón áp út ít mang lại cô.