Vợ yêu của tổng tài mộ vi lan phó hàn tranh

      39

“Em không có xảy ra chuyện gì cùng với anh trai nhỏ dại cơ, dẫu vậy anh trai nhỏ tê cực kỳ ao ước xảy ra chút gì đó với em”

Mộ Vi Lan cảm giác nhỏng ttránh vẫn giáng xuống năm đạo sấm sét đùng đùng đánh ngay lập tức xuống đỉnh đầu mình.

Bạn đang xem: Vợ yêu của tổng tài mộ vi lan phó hàn tranh


“Không, em không thích anh ta, một chút ít cũng không, em còn không tồn tại lưu giữ anh ta trông như thế nào nữa..”

“Em nói anh ta trông tương đương anh”

Mộ Vi Lan: “Hả?”

“Tối hôm qua anh trai bé dại em mang đến còn chưa xuất hiện đi”

Phó Hàn Tranh ma vừa nói như thế dứt, theo phiên bản năng Mộ Vi Lan tức thời ngước đầu nhìn quang quẻ tứ phía search một vòng, cũng chưa hẳn thừa chú ý nhưng mà là vì cô mong mỏi sinh sống sót!


“Anh, anh ta ở đâu rồi?”

Bất thốt nhiên Phó Hàn Tranh ma dìu dịu thổ lộ một câu: “Gần tức thì trước mắt em”

Mộ Vi Lan quan sát chăm chăm anh, một giây, hai giây, bố giây tiếp đến mỉm cười ra tiếng.

“Anh hù dọa em làm cho gì? Phó Hàn Trạng rỡ, anh thiệt xấu xí quá rồi đấy”

Phó Hàn Tma lanh lại trang nghiêm nói: “Loại chuyện nhỏng này, lần sau không được gia công theo lẽ thông thường nữa. Lần sau nếu để anh bắt được em sinh sống bên phía ngoài uống rượu tới nửa đêm, còn tùy luôn tiện chơi đùa tín đồ đàn ông không giống, anh đo đắn rồi bạn dạng thân bản thân vẫn tạo sự cthị xã gì đâu”

Nói xong, Phó Hàn Tnhãi con giơ tay ráng cây dao với mẫu rĩa bạc nhan sắc bén lên, “hung dữ” hành xác bữa sáng là dòng bánh sandwich xung quanh bàn.

Ánh mắt Mộ Vi Lan liếc anh một cái: “Ông buôn bản, chắc chắn là lần sau em sẽ không uống rượu nghỉ ngơi bên ngoài nữa, chi tiết cthị trấn trong ngày hôm qua á, em ngủ cùng với Ngôn Hoan chđọng không hẳn với những người lũ ông làm sao khác, em cũng không có ra ngoài tán tỉnh và hẹn hò cùng với bầy ông đâu nha”

Nhắc cho tới tính năng này, đàn ông còn đỡ, còn fan thanh nữ kia thiệt sự cạnh tranh lòng phòng bị.

Xem thêm: Danh Sách Các Công Ty Bánh Kẹo Tại Hà Nội Đảm Bảo Chất, Công Ty Sản Xuất Bánh Kẹo Ở Tại Hà Nội

Lúc Này Phó Hàn Tnhãi ranh chỉ việc suy nghĩ tới hình ảnh nhị người thiếu phụ là Mộ Vi Lan và Ngôn Hoan ôm nhau ngủ ngày trong ngày hôm qua, ly đụng ly cùng uống rượu thì bao gồm tương đối căm ghét.

Sau này, anh lại mong muốn ngăn cản cô tương hỗ nghịch bời với Ngôn Hoan rồi.

Sau khi ăn sáng, Mộ Vi Lan coi nlỗi bỏ qua mất chuyện này, còn khôn cùng nịnh nọt nói: “Để em dọn chén đũa cho! Chị Hoàng không tồn tại ở trong nhà, tuy thế tất cả anh về rồi yêu cầu bọn họ cũng yêu cầu chuyển nhị đứa nhỏ tuổi trsinh sống về đi thôi!”

Mộ Vi Lan chũm bát lên sẵn sàng quét dọn sạch sẽ dẫn vào phòng bếp, lại bất thần nghe Phó Hàn Tma lanh hờ hững mở miệng: “Bát đũa đặt xuống đó đi, bàn phím còn đợi em tới đem đấy”

Mộ Vi Lan hại quánh, trong lúc tốt nhất thời có hơi phản nghịch ứng ko kịp: “Cái mẫu, bàn phím là đồ vật gi vậy?”

Trong khi trong trái tim cô gồm một số loại dự cảm ko xuất sắc lắm thì phải?

“Trước này đều nhằm em viết kiểm điểm, nhưng lại tuồng như không tồn tại chức năng mấy, cho nên vì thế lần này lật qua phương pháp khác thôi, quỳ bàn phím”

Khuôn phương diện Mộ Vi Lan chớp nhoáng nhnạp năng lượng lại, sụp đổ nói: “Anh sẽ nói thật đấy hả?”

Ánh đôi mắt Phó Hàn Tranh con chắc là vẫn nói: Em Cảm Xúc núm nào?

Nửa giờ sau.

Trong phòng khách tức khắc truyền cho tới tiếng Mộ Vi Lan kêu rên: “Về sau em sẽ không ra ngoài uống rượu nữa”

“Còn gì nữa không?”

Mộ Vi Lan trừng mắt không cân Phó Hàn Tranh ma bình thản ngồi trên sô trộn gọi sản xuất chí kinh tế tài chính tài chính, cô thấy gồm khá bực bội nói: “Cuối thuộc là không nên vui chơi những anh trai bé dại, dẫu vậy ngày hôm qua chỉ là cthị xã quanh đó ý ao ước thôi!”

Cô thề, thiệt sự cô chỉ vui đùa anh ta mà lại thôi…

“Còn gì nữa không?”

Mộ Vi Lan bao gồm tương đối mơ hồ: “Làm gì Nhiều hơn nữa chứ? Còn vật gì vậy?”

Phó Hàn Tnhãi con lạnh nhạt vứt quyển tập san kinh tế tài chủ yếu xuống, thả hai chân đang bắt chéo cánh xuống, vùng lên đi tới trước phương diện cô nói: “Còn tất cả về sau không có thể chấp nhận được em một mình đi dạo cùng với Ngôn Hoan”

“Vì sao chứ? Ngôn Hoan không hẳn lũ ông mài!”

Lúc bấy giờ, cô thiệt sự thiếu hiểu biết rồi.

Nhưng coi ra Phó Hàn Tnhãi nghĩ lại là mặc dù Ngôn Hoan chưa hẳn bầy ông cơ mà còn nguy hiểm hơn nhiều!