Giới thiệu: Tên truyện: Vương Phi Đa Tài Đa Nghệ - Hạ Thương MaiThể loại: Ngôn Tình, Xulặng KhôngTác giả: Lục NguyệtNhân thứ chính: Hạ Tmùi hương MaiVnạp năng lượng ánTrên tín đồ đau nlỗi bị ndại dột vết kim châm, cổ lại bị tín đồ trước mặt cường bạo bóp chặt mang, lồng ngực giận dữ nlỗi ước ao vỡ vạc ra.Cô lấy làm kỳ lạ, cthị xã gì cố kỉnh này? Không bắt buộc cô đang chết rồi sao? Cô nhớ là mình bị cấp bên trên chào bán đứng, sau đó bị bắn trúng năm vạc súng đề nghị đã hết mạng rồi.Lập tức có một loại kí ức tung vào lao động trí óc cô, cơ mà lại chưa phải là kí ức của cô ý.Thương Mai còn còn chưa kịp định thần lại thì đã bị ăn một chiếc tát trời giáng lên khía cạnh, mạnh dạn đến cả khiến đầu óc cô xoay cuồng, nổ đom đóm đôi mắt.Mùi vị của máu len lách vào vùng mồm, cô mửa ra tiết tươi, cảm hứng sau lưng khổ cực nlỗi lửa đốt, cô ngước đầu, lửa giận ngùn ngụt vào lòng đôi mắt, loại cam kết ức còn lưu giữ vào đầu sẽ mang lại cô biết, vừa rồi nguyên ổn chủ của khung hình này bị gậy đánh chết, cô new có thể xuim không về phục sinh vào thân xác người này.“Trả lời bạn dạng cung, ngươi bao gồm Chịu gả đến Lương Vương không?”Lại là 1 câu phỏng vấn đầy khó tính, đi kèm theo đó là một chiếc tát ttránh giáng nữa, bạn đánh cô chính là Thái tử Mộ Dung Trịnh đương triều.Nội dung truyện Vương Phi Đa Tài Đa Nghệ Lục NguyệtBác sĩ tài năng xulặng ko thành đích đàn bà đơn vị Tướng Phủ, bị hãm sợ hãi bởi cha cùng sản phẩm công nghệ thà hiếp, gả mang đến nhiếp đáp thiết yếu vương. Cạm bả trùng trùng, hãm hại mọi địa điểm, dựa vào một thân y thuật, cô nlỗi cá chạm mặt nước giữa tranh tài trong tủ lẫn thâm cung. Diệt thái tử, cứu vớt Lương Vương, trị ôn dịch, xuất phát từ một đái thư lúng túng ngần ngại của Tướng phủ lột xác thành phụ nữ tử kiên trì sánh vai thuộc hắn."Nàng còn lén chạy ra ngoài nữa, bổn định vương vãi tiến công gãy chân nhỏ dại của con gái, tất cả vương vãi phi làm sao sở hữu tnhị lại chạy lộn xộn như thế không?""Giang Đông tất cả ôn dịch, thiếp thân là đại phu muôn dân, tất nhiên buộc phải đi, ngài còn cản thiếp thì bệnh dịch vẫn truyền đến Kinc đô mất."Đôi tay cứng nlỗi Fe vươn ra, ôm siết lấy người con gái nhân làu bàu ko xong xuôi kia, Nhà hiếp Chính Vương sải bước quay về, Hừ, đại phu người ta còn nhiều cơ, ước ao một nữ giới nhân với tnhị như chị em ra mặt? Còn tưởng bản thân là ý trung nhân tát sao? Không ghi nhớ mánh lới năm xưa của thiếu nữ hung ác gian trá thế nào ư!reviews truyện Vương Phi Đa Tài Đa Nghệ1. Đọc truyện nhưng cđọng cười cợt hoài, chưa phải truyện hài mà là thấy tác giả bẻ cua tuyệt thôi2. Truyện hay, cam go. Nhưng không hiểu biết nhiều sao Tự dưng Mai Phi lại đi góp Hạ thừa tướng mạo chỉ do mấy lời hứa suông sẽ giúp đỡ đỡ nhất thời hoàng3. Nam chính là ai vậy hầu hết người? Lương Vương tuyệt Nức hiếp Chính Vương?4. Truyện giỏi lắm, khôn cùng phù hợp Vương Phi Đọc truyện Vương Phi Đa Tài Đa Nghệ Full, Vương Phi Đa tài Đa Nghệ chương tiên tiến nhất


Bạn đang xem: Vương phi đa tài đa nghệ chương 1

CHƯƠNG 1: ÉP GẢ “Bản cung hỏi ngươi lần tiếp nữa, chung cục ngươi tất cả Chịu đựng gả tốt không!” Một giọng nam thô bạo hững hờ vang lên bên tai Hạ Tmùi hương Mai, cô khẽ kmặt hàng nâng mí đôi mắt, đtràn vào đôi mắt cô là khuôn khía cạnh tuấn tú nhưng mà hung dữ của một bạn bọn ông. Trên người nhức nlỗi bị ndở người vết klặng châm, cổ lại bị bạn trước phương diện hung bạo bóp chặt mang, lồng ngực tức giận nlỗi muốn vỡ ra. Cô đem làm kỳ lạ, chuyện gì cố kỉnh này? Không cần cô đang bị tiêu diệt rồi sao? Cô nhớ là bản thân bị cấp trên cung cấp đứng, tiếp đến bị phun trúng năm phạt súng bắt buộc đã không còn mạng rồi. Lập tức có một chiếc kí ức rã vào lao động trí óc cô, mà lại lại chưa phải là kí ức của cô ấy. Thương Mai còn còn chưa kịp định thần lại thì đã bị ăn uống một cái tát trời giáng lên phương diện, khỏe mạnh đến hơn cả khiến đầu óc cô cù cuồng, nổ đom đóm đôi mắt. Mùi vị của ngày tiết len lách trong vùng miệng, cô ói ra huyết tươi, cảm xúc sau sườn lưng âu sầu nhỏng lửa đốt, cô ngước đầu, lửa giận ngùn ngụt trong lòng đôi mắt, mẫu ký kết ức còn giữ gìn vào đầu đã mang lại cô biết, vừa rồi ngulặng nhà của khung hình này bị gậy tấn công chết, cô new rất có thể xuim không về phục sinh vào thể xác bạn này. “Trả lời phiên bản cung, ngươi bao gồm chịu gả cho Lương Vương không?” Lại là 1 trong những câu chất vấn đầy khó chịu, đi kèm đó là một chiếc tát ttránh giáng nữa, tín đồ tấn công cô chính là Thái tử Mộ Dung Trịnh đương triều. Một hình bóng màu xanh lá cây lục bửa nhào ra, kéo Mộ Dung Trịnh ra, vừa tỉ ti vừa nói: “Điện hạ, đừng gây cản trở cho tỷ tỷ nữa, cha hôm đó tuy nhiên uống say, quả thực vẫn sai lầm Khi mang lại ta hứa hôn cùng với Lương Vương năng lượng điện hạ. Bắt tỷ tỷ nắm ta gả đi thực sự làm cho khó tỷ ấy, hơn nữa, trong tâm địa tỷ tỷ cũng luôn tương tứ Mộ năng lượng điện hạ ngài, ngài bắt ép tỷ ấy như vậy, há chẳng bắt buộc là muốn nghiền bị tiêu diệt tỷ ấy sao?” Người ấy ướt lệ hình trạng diễm, dáng vẻ yểu điệu yếu ớt, kia đó là muội muội của Hạ Tmùi hương Mai – Hạ Oanh Nhiễm. Mộ Dung Trịnh thấy vậy thì khôn xiết nhức lòng, ngay tức thì buông Thương Mai ra, quay quý phái dìu dịu đỡ lấy Hạ Oanh Nhiễm. Không khí ngay lập tức ập lệ lồng ngực Thương thơm Mai, cô hkhông nhiều lấy từng tương đối sâu, xua tung đi không khí chết người. Tmùi hương Mai lảo đảo vùng lên, tuy thế sự buồn bã trên khung hình khiến cô hkhông nhiều vào trong 1 khá giá buốt, đứng không vững, nhì chân mềm mại xẻ xuống mặt đất, kí ức còn còn sót lại cộng với cuộc đối thoại của nhị tín đồ kia khiến cho cô ngay lập tức nhanh chóng đoán ra được tình hình trước đôi mắt. Prúc thân của công ty cơ thể là Thừa tướng tá đương triều, một mon trước khi uống rượu với Lương Vương năng lượng điện hạ, cơ hội uống say sẽ chấp nhận cùng với trải đời mong mỏi lấy Hạ Oanh Nhiễm có tác dụng thê tử của Lương Vương điện hạ. Thừa tướng mạo sau thời điểm thức giấc rượu thì ân hận hận cực kỳ, thông thường ông thương thơm lắp thêm nữ Hạ Oanh Nhiễm của phu nhân Nguyệt Nhung độc nhất, làm sao có thể nỡ gả phái nữ ta mang lại Lương Vương tàn bạo chứ? Hạ Oanh Nhiễm cũng mếu máo làm mưa làm gió ko Chịu đựng gả đi, vì chưng thiếu phụ ta sẽ trọng điểm đầu ý hợp với Thái tử từ rất lâu, hy vọng biến hóa Thái tử phi. Thừa tướng vạn bất đắc dĩ, đành buộc con gái cả Hạ Thương Mai cầm cố muội muội gả mang lại Lương Vương. Hạ Thương Mai tuy thế đàn bà cả, cơ mà sinh sống vào lấp Thừa tướng, cô chưa từng được trao sự tôn trọng của người làm cho con cả, mẫu mã thân của cô ý cũng bị Thừa tướng mạo chán ghét. Hạ Thương Mai cũ đương nhiên không gật đầu gả đi, Hạ Oanh Nhiễm lại càng thút thít đề cập lể cùng với Mộ Dung Trịnh. Những cthị xã vừa xẩy ra trong sân theo thứ tự hiện lên trong đầu Thương Mai, Mộ Dung Trịnh không đa số hòa hợp với những người vào bao phủ Thừa tướng tá nghiền cô gả mang lại Lương Vương bên cạnh đó dụng hình tra tấn cô, cô thậm chí là có thể nghe thấy được lời cầu khẩn trước lúc chết của Hạ Thương thơm Mai cũ với tiết của cô phun mọi vị trí. Hạ Thương Mai lửa giận ngút ttách, Mộ Dung Trịnh càng khinch miệt quan sát cô, đá sang một cái: “Ngươi nhưng mà cũng xứng danh tương tứ bạn dạng cung à? Cái sản phẩm rác rến rưởi nhỏng ngươi, bao gồm cả có khuyến mãi cho bạn dạng cung, bạn dạng cung cũng ko thèm.” Hạ Tmùi hương Mai vốn sẽ đề nghị chịu tra tấn cực khổ, phát đá vừa rồi lại không hề lưu lại tình, bạo dạn đến hơn cả cô lại ói ra huyết tươi đợt tiếp nhữa, cô siết chặt núm tay, vào đáy mắt hiện hữu cơn thịnh nộ đang nở rộ khỏe mạnh. Cô định vực lên, dẫu vậy cơ thể cô bị thương vượt nặng, thậm chí là chỉ cần khẽ rượu cồn một cái, toàn thân tức thì cực khổ nlỗi bị xé ra. Hạ Oanh Nhiễm dịu dàng yếu ớt ngơi nghỉ trước phương diện, sử dụng khuôn khía cạnh ăn năn lỗi liên tiếp nói: “Tỷ tỷ, xin lỗi, ta đã từng có lần chấp nhận với tỷ là sẽ không tồn tại cân nhắc ko an phận như thế nào với Điện hạ, mà lại một chữ “tình này” thực thụ bắt buộc như thế nào kiểm soát nổi, ta càng kìm giữ tình yêu cùng với Thái tử năng lượng điện hạ, thì tình yêu này lại càng sâu nặng, càng cần thiết tự bản thân tự vứt được, xin sản phẩm lỗi đến ta đang không thể ko lờ đi lời chú ý của tỷ.” Biểu cảm bên trên khuôn mặt Hạ Oanh Nhiễm cực kì đáng buồn, nhưng Hạ Thương Mai hiểu rõ, phía sau vẻ khía cạnh ấy rút cục là dáng vóc như thế nào. Mộ Dung Trịnh tức giận: “Sao ngươi dám ngnạp năng lượng cản bản cung cùng Oanh Nhiễm sống mặt nhau? Loại cô gái nhân nlỗi ngươi và đúng là quá tàn độc.” Hạ Oanh Nhiễm tất tả giữ lại đem tay Mộ Dung Trịnh, nức nngơi nghỉ nói: “Điện hạ chớ trách tỷ tỷ, vốn dĩ tín đồ có tác dụng muội muội nlỗi ta không nên tranh nhau với tỷ tỷ, là ta không nên, là ta tất yêu chế ước được cảm xúc của mình…” Mộ Dung Trịnh nói: “Oanh Nhiễm bạn nữ chớ nói nữa, nữ giới chính xác là vượt mượt lòng đề xuất bắt đầu luôn luôn bị phụ nữ ta doạ.” Hạ Oanh Nhiễm thấy được Hạ Thương thơm Mbạn đang khốn đốn quá chừng, vào ánh mắt ngay lập tức lóe lên một tia độc ác, ả sử dụng giọng khẩn cầu nói: “Tỷ tỷ, van nài tỷ hãy tác thành mang đến ta với Thái tử điện hạ, muội muội vẫn ghi nhớ ân huệ của tỷ cả đời.” Tmùi hương Mai hkhông nhiều vào một trong những hơi không khí lạnh, cô thờ ơ chú ý nhị bạn kề bên diễn cảnh tình yêu ân ái như sinh hoạt chốn ko tín đồ, trong tâm địa Cảm Xúc cực kì đáng ghét, sinh hoạt thời hiện đại, cô là quân y của đội sệt công, sống một cuộc đời hào sảng sung sướng, bắt buộc cô không muốn nói chuyện cùng với một số loại người ưa thích đấu đá lẫn nhau, giả sinh sản bi đát mửa nlỗi ả ta. Ký ức sót lại trong đầu mang đến cô biết, Lương Vương gồm tật nghỉ ngơi chân, mà hắn ta ttách sinh tính biện pháp tàn bạo, tuy vậy chưa xuất hiện chủ yếu phi, mà lại trong lấp vẫn tất cả mang đến mười mấy hậu phi, hơn thế nữa, nghe nói gồm mang lại nửa số cung phi gần như đã trở thành tàn phế truất rồi, không đề nghị hỏi cũng biết bọn họ đã đề nghị sinh sống những ngày ra làm sao trong Vương bao phủ. Ngulặng nhà có lẽ rằng đang biết vấn đề đó cần new ko chịu gả mang đến Lương Vương. Thương Mai nhịn nhức, cần sử dụng không còn công sức nghiến răng nói: “Muốn rước niềm hạnh phúc cả đời ta nhằm thành toàn cho những bạn sao? Đúng là lắp thêm vô liêm sỉ!” Mộ Dung Trịnh nghe thấy vậy thì nổi giận lôi đình, hắn quan sát quý phái mẫu thân của Hạ Oanh Nhiễm – Nguyệt Nhung phu nhân vẫn ngồi trước hiên: “Bây giờ đồng hồ ko đánh thì còn nhằm cho cơ hội làm sao nữa?” Nguyệt Nhung phu nhân vẫn luôn luôn quan sát và theo dõi từ đầu mang đến cuối, trong trái tim bà thực thụ lo ngại khôn nguôi, nếu như Hạ Thương thơm Mai không gật đầu thì đàn bà bà Hạ Oanh Nhiễm đã bắt buộc gả mang đến thương hiệu hung thần Lương Vương kia, hôm nay Thái tử mang đến tạo áp lực đè nén, bà phần nhiều tưởng Hạ Thương Mai sẽ gật đầu đồng ý, nào ngờ năm lần bảy lượt dùng hình mà phụ nữ ta vẫn ko Chịu gật đầu. Bây tiếng nghe thấy lệnh của Điện hạ, bà ta không nhịn được, trong tâm địa tràn đầy phẫn nộ, nghiêm giọng nói: “Lên đi, đánh đến ta, tiến công mạnh tay vào, tiến công mang đến bao giờ nó gật đầu đồng ý mới thôi.” Nguyệt Nhung phu nhân vừa hạ lệnh, nhị tên hạ nhân cục súc thô bạo giữ mang Thương thơm Mai, từng gậy nặng trĩu năn nỉ rơi xuống lưng Hạ Tmùi hương Mai, tiến công đến cô rách nát ra toác giết mổ, máu làm thịt lộn lạo. Tám năm theo ngành đặc công sẽ luyện mang lại cô ý chí sắt đá, cô nghiến chặt răng, Chịu đựng không còn các cực khổ cùng tủi nhục vốn chẳng trực thuộc về tay, từng ngụm tiết tươi cứ núm xịt ra, cây gậy trên sống lưng như ước ao tiến công gãy từng đoạn xương vào tín đồ cô. Nguyệt Nhung phu nhân cùng Mộ Dung Trịnh không ngờ Hạ Thương Mai lại cứng đầu mang đến vậy, Nguyệt Nhung phân phát cáu, bà ta cũng chẳng thèm bảo trì oai nghi của chính mình nữa, bà rảo bước xuống, một tay nỗ lực tóc trước trán của Hạ Tmùi hương Mai, dùng lực đập đầu cô xuống, cường bạo nói: “Mày còn ko chịu đựng đồng ý thì chính là tự mình tìm đường chết.” Tmùi hương Mai phì một giờ đồng hồ, nhổ cả mồm đầy tiết tươi lên mặt Nguyệt Nhung phu nhân, bà ta tức điên, túm tóc ấn đầu cô xuống đất, sử dụng chân đạp lên gáy cô: “Này thì cứng đầu này, cứng đầu này!” Mộ Dung Trịnh lãnh đạm nói: “Phí lời với nữ giới ta làm gì nữa? Nếu cô bé ta còn không Chịu đựng, thì cứ làm theo kế sách trước kia của Thừa tướng mạo, gán tội tư thông, xua mẫu mã thân của nữ giới ta ra phía bên ngoài, để thấy Liên Thị sở hữu tội danh kinh khủng như vậy bị xua thoát ra khỏi bao phủ có thể sống nổi nữa không.” Thương thơm Mai điên cuồng phẫn nộ, trong cơn khó chịu, giống như còn có theo chút đau lòng, đây không hẳn là cảm hứng của cô ý, nhưng là xúc cảm còn sót lại lưu vào đại óc và trong tâm của ngulặng nhà, cô hoàn toàn có thể tưởng tượng ra trước lúc nguyên ổn công ty này bị tiêu diệt đi, điều độc nhất vô nhị mà cô ấy ko buông vứt được chính là mẫu thân của bản thân mình – Liên Thị. Trong cơn mê man, Tmùi hương Mai chỉ nghe thấy một tiếng nói uy nghiêm vang lên: “Ngày mai là ngày tổ chức hôn lễ rồi, đánh táo tợn thêm chút ít nữa, khi nào bất tỉnh nhân sự đi thì đến lên kiệu hoa, trang bị Lương Vương hy vọng chỉ nên rước đích nữ giới của phủ Thừa tướng tá làm cho Vương phi, còn sau đây nó gồm tàn phế truất tốt bị tiêu diệt sắc đẹp thì Lương Vương cũng không quan tâm đâu.” Tmùi hương Mai ghi lại tiếng nói này trong tâm địa, kinh nghiệm nghề đặc công cho cô biết, các giọng nói này chắc hẳn là phụ nhân của ngulặng công ty – Hạ Thừa tướng tá.

Xem thêm: Văn Thuyết Minh Về Áo Dài Việt Nam Hay Nhất, Thuyết Minh Về Chiếc Áo Dài Việt Nam

Hổ dữ ko nạp năng lượng thịt con, nhưng tên Hạ Thừa tướng này còn không bằng chó lợn. Một trận đòn roi khắc nghiệt lại một lần tiếp nữa giáng xuống sống lưng cô, sau cuối, cô ngất đi.